MẸ & THÁNG 7






Mother

by
Pham Hoang

Tháng Bảy có Vu Lan
Có Bông Hồng Cài Áo
Con hiếu xin đền báo
Ơn sinh dưỡng cưu mang
Bao vất vả cơ hàn
Oằn vai Mẹ gầy yếu
Lưng thêm còng thêm trĩu
Từng hạt gạo chắt chiu
Bao nắng sớm mưa chiều
Tóc thêm nhiều sợi trắng
Làn da mồi sạm nắng
Thay Mẹ nói bao điều
Gian nan mà vẫn yêu
Chồng con là tất cả.
Ơi cơn mưa tầm tả
Có rửa bớt nhọc nhằn
Nắng vàng đổ trên sân
Có làm khô nước mắt
Vầng trăng tròn vằng vặc
Có vơi bớt ủ ê
Lắm buồn tủi ê chề
Nỗi niềm riêng Mẹ gánh.
Thương nhớ chồng canh cánh
Vẫn nín lặng hy sinh
Đến khi nhận được tin
Cha tôi vừa nằm xuống
Mẹ vẫn phải một mình
Ôm niềm đau gượng dậy
Nhìn đàn con thơ dại
Mẹ gánh hết thay chồng
Bao khó nhọc long đong
Ngày nối ngày tần tảo
Sóng gió và mưa bão
Mẹ vẫn cứ ngược xuôi
Đơn độc giữa cuộc đời
Một thân cò hiu quạnh.
 
Một ngày giông bão tạnh
Bên Mẹ có đàn con
Tíu tít tuổi trăng tròn
Chim non chừng tung cánh
Lòng Mẹ lại canh cánh
Bao suy nghĩ âu lo
Giữa trời rộng tự do
Con biết đâu bờ bến.

Tháng Bảy Âm Lịch đến
Đàn con lại quay về
Bao thương nhớ ủ ê
Bừng vui qua mắt mẹ.
Con chỉ mong Mẹ khỏe
Rạng rỡ những nụ cười
Mẹ hôm nay thật vui
Qua rồi cơn giông bão!
 
Tháng Bảy có Vu Lan
Có Bông Hồng Cài Áo
Mẹ kể cho con cháu
Truyện đức Mục Kiền Liên
Chẳng kể nỗi niềm riêng
Một đời luôn tần tảo
Thương Mẹ luôn sầu não
Một nắng với hai sương
Vất vả với đời thường
Không một lời kể lể.
 
Tháng Bảy có Vu Lan
Có Bông Hồng Cài Áo
Có những người hiếu thảo
Đi lễ Phật thành tâm
Mong Mẹ sống trăm năm
Tinh thần luôn an lạc
Dẫu tuổi hạc càng cao
Mẹ vẫn luôn vui khỏe.
 
Tháng Bảy có Vu Lan
Có Bông Hồng Cài Áo
Có những người hiếu thảo
Biết sám hối quay về
Bên Me tìm hơi ấm.
 
Dẫu bôn ba bốn biển
Dẫu gấm vóc lụa là
Dẫu sơn hào hải vị
Mẹ sống mãi bên ta
Mẹ vẫn là Tất Cả
Hạnh phúc của đời con.

Nguyễn Đạt
(VuLan 2001)