NGÀY XƯA CÒN BÉ
|
|
Nguyễn Phùng Duyên
Flowering Hill |
|||
|
Ngày xưa còn bé, chú nhỏ rất nhút nhát, hay mắc cỡ và hay bị đòn vì ham chơi quên cả giờ cơm. Chú nhỏ chỉ thích chơi với bạn nhỏ tuổi hơn, như thế khỏi sợ bị bắt nạt. Trong lớp, chú có thằng bạn học là thằng Thành, Đào-Văn-Thành, lớn hơn chú vài tuổi. Chú nhìn Thành như là một ông anh lớn, chỉ dám chơi với cu Tí là em út của Thành. Chú còn hân hoan gọi cả con Bê, em của Thành, bằng chị dù rằng Bê nhỏ hơn chú. Như thế cũng có điểm lợi, là "chị Bê" sau này trở nên một người đẹp nổi tiếng của thành phố, được bao nhiêu chàng tò tò theo sau tỏ lời ong bướm, chú vẫn bình thản, bình thản như thấy chính chị ruột của mình có người theo tán. Không phải như thế là chú vô tình hay ngu ngơ đâu, chẳng qua là chú đã quá quen với hai chữ "chị Bê", thành ra trong tiềm thức chú, Bê đã nghiễm nhiên trở thành một bà chị. Trong đám bạn chú nhỏ, ngoài những thằng Thành, Tín, Trọng, Nhân, Toàn, cu Tí …, chú còn có một cô bạn rất dễ thương, cô Nu Xí. Nu Xí ở kế nhà chú, cô có ba chị em mà ba mẹ gọi bằng Nu Chị, Nu Em và Nu Xí. Không biết sao ba mẹ cô bé lại không chịu gọi nàng bằng cái tên Thu-Thủy dễ thương như trong khai sinh, lại đi gọi bằng cái tên mà ai không biết xí là nhỏ xí chắc sẽ liên tưởng đến xấu xí. Ấy vậy mà chú nhỏ lại cảm thấy cái tên Nu Xí ấy chứa bao nhiêu là ngọt ngào, êm ái. Chú mày tao mi tớ với bạn bè cùng lứa, nhưng với cô Nu Xí nhỏ hơn chú ba tuổi chú chả bao giờ xài mấy chữ ấy, chỉ xưng tên. Chị Nu Chị học cùng lớp với cậu Út Mười của chú, là người cho chú nhỏng nhẽo đòi quà và lau nước mắt dùm chú những khi chú tức tưởi chạy đi tìm chị sau khi bị má phết cho mấy roi vì tội ham chơi, lêu lổng suốt ngày ngoài đường. Chị Nu Em thì cũng kiểu như "chị Bê", nhỏ hơn chú một tuổi, học thua chú một lớp, nhưng chú không dám kêu mi tau vì cái dáng nghiêm nghị, lạnh lùng của chị. Sau này khi lớn lên, chú mới biết được rằng "chị Nu Em" cũng đã có lúc chỉ muốn là "em Nu Em" của chú thôi, oái ăm thật. Nu Xí với chú thì chí thân, cùng chơi, cùng học, cùng ca hát, làm gì cũng cùng làm với nhau. Những lúc chỉ bài cho Nu Xí học, chú cảm thấy mình quan trọng, lớn hẳn lên. Nu Xí có cặp mắt to tròn, đen lánh, mái tóc búp bê ôm lấy hai má hồng hồng bầu bĩnh, miệng cười tươi khoe hai hàng răng trắng tinh đều đặn. Tụi thằng Thành, thằng Tín nhiều lúc bực mình vì thiếu tay bắn bi đánh đáo mà chú cứ lẩn quẩn bên Nu Xí, đã chọc hai đứa không tiếc lời với hy vọng chú sẽ "quê một cục" mà bỏ Nu Xí đi theo chúng nó. Nhưng thường là chúng nó thất bại, Nu Xí như một thỏi nam châm cực mạnh mà chú là sắt nguyên chất. Bị hút vào thỏi nam châm ấy, dần dà chú trở thành một tay đánh cụm, đánh chuyền, nhảy dây chuyên nghiệp, tay chú quăng banh hốt thẻ nhuyễn nhừ, lại thêm một đề tài chọc quê cho đám Thành, Tín, Trọng … Nhưng tụi nó không bao giờ dám chọc lâu, vì chú lớn nhất đám, để "người hùng" nổi giận thì có chầu lổ mũi ăn trầu cái đầu xức thuốc. Tụi nó cần chú lắm vì chú biết nghĩ ra nhiều trò chơi hay, nhiều trò phá phách hấp dẫn, chú lại biết mài bi nhôm bóng đến soi mặt được, biết đạp xe mà buông hai tay nghiêng người bắn ná làm rớt lon sữa bò trên đầu tường. Tóm lại, chúng cần chú vì chú là thằng bé đầu têu bày ra đủ trò nghịch ngợm phá phách hấp dẫn cho tuổi thơ. Nu Xí hiền lắm, chú chưa bao giờ thấy cô bé lớn giọng hay quắc mắt với ai.Vậy mà có một lần cả đám chơi u mọi, chú hăng say níu nhỏ Hồng Vân ngã xuống để bắt tù binh. Lúc con nhỏ đứng lên, bất ngờ nó hôn đánh chụt vào má chú rồi nhìn Nu Xí cười. Lần đầu tiên chú nhỏ thấy Nu Xí trợn mắt lên , xíííí… nhỏ Hồng Vân một tiếng rõ to, rõ dài, thấy ghê. Còn chú, khi chú qua nhà Nu Xí thì chú ngoan như một chú bé ngoan nhất thế giới. Ai thấy chú lúc ấy mà không xoa đầu thưởng cho vài cục kẹo. Có khi hai đứa chụm đầu hàng giờ cùng xem tranh, đọc truyện, cùng chơi ô làng cho đến khi "hết làng tàn dân" cũng chưa chịu nghỉ, lại bày bàn khác. Ba Nu Xí thích chơi hoa, bác có khoảng hơn hai chục chậu hoa đủ thứ, hoa hồng, tường vi, thược dược, cẩm chướng, cúc đại đóa, vạn thọ, mồng gà… Và chú bé tự động mỗi lần đá banh là dẫn cả bọn leo rào qua sân trường Tây trước nhà, để khỏi làm hư bông nhà bác Đức, thêm một đề tài cho lũ nhóc xì xào. Nu Xí hát hay, là thần đồng ca nhạc của trường nữ tiểu học, cuối tuần thường được mời lên bao lơn ty Thông tin thành phố để hát cho bà con dưới đường thưởng lãm. Khi giọng ca non nớt của Nu Xí cất lên cao vút: " Người ơi, nước Nam của người Việt Nam, vì đâu oán tranh để lòng nát tan …" là chú mở to mắt, ngẩn lên bao lơn chiêm ngưỡng. Rồi thì :"Trời hồng hồng, sáng trong trong, ngàn phượng rung nắng ngoài song.." hay "Đêm khuya trăng mơ, mắt trông về nơi cõi xa mờ…". Chú bé uống từng tiếng hát thân thương, lòng vui sướng chan hòa. Có một lần đoàn văn nghệ thành phố đến trình diễn tại khu nhà chú ở, cậu Út Mười vì có chân trong đoàn nên cho chú một vé mời. Lúc ấy chú 12 tuổi, Nu Xí vừa lên 9. Hai đứa chỉ có một vé nên phải ngồi chung ghế, đến lúc cô bé than chật quá, chú bé đặt luôn cô lên đùi, ngồi lâu mỏi rã rời mà vẫn lấy làm vui sướng, không hé một lời than. Cậu Út tình cờ nhìn thấy, chụp hình đem về cho cả nhà coi. Chú bé mắc cỡ không biết chui vào đâu, chạy qua tính nhỏng nhẽo với chị Nu Chị, ai ngờ chị lại chọc bạo hơn, quê thì thôi ! Và từ đấy, bỗng dưng chú không dám quá thân thiết với Nu Xí, làm gì cũng giữ kẻ, cũng ngại ngùng. Và Nu Xí cũng thế, những gần gũi tự nhiên dần dần biến mất, nhìn nhau không dám nhìn lâu, mặt đỏ, tim đập thình thình …Cái thằng phá làng phá xóm trong chú biến đâu mất, chú bỗng nhiên rụt rè hơn, và tự dưng thằng bé 12 tuổi bỗng thấy mình khang khác, bâng khuâng, mơ mộng… Năm chú 13 tuổi, bác Đức dời nhà đi Huế. Ngày chia tay chú chẳng nói được câu nào, cầm tay Nu Xí mà nước mắt doanh tròng. Tụi thằng Tín, thằng Toàn đứng đó cũng không buồn chọc, đứa nào cũng linh cảm mất mát này sẽ là vĩnh viễn. Một trăm cây số chia xa, một ngọn đèo Hải Vân cách trở cọng với tuổi thơ hồn nhiên chóng quên, chú nhỏ dần dần quên mất người bạn ấu thơ bên kia đèo. Rồi thi cử, rồi đi học xa nhà, rồi lính tráng, đời chú nhỏ quay cuồng theo cơn lốc. Một ngày được cử đi công tác ở Huế, chú lái xe đến thăm bác Đức. Nu Xí bế con ra chào, chú hụt hẫng, nhanh thế sao ?? Ra về chú suýt để xe lọt xuống ruộng vì những hình ảnh thân ái ngày xưa cứ quay cuồng, cứ chiếm đầy, như hiển hiện, xóa hẳn vết đường đi. Ôi, những ngày xưa còn bé, những ngày xưa thân ái ngọc ngà đã qua rồi, qua thật rồi, chỉ còn là thoáng kỷ niệm mờ nhạt lung linh… Nguyễn Phùng Duyên |
||||