Thơ Trần Thanh Hựu

TÌNH THÁNG BẢY

Cảm tác nhân ngày Hội Ngộ Sau 40 Năm PCT65

Trần Thanh Hựu

Đây tháng Bảy lòng tôi như thắp nến
Cả khung trời ngờ nghệch bước tìm quen
Lớp cổng trường xưa thầy bạn sách đèn
Lòng sung sướng như con tim mở hội

Sáu mươi năm tuổi già bên trẻ vội
Ấu thơ ơi nhè nhẹ bước vào đi
Để tình học, lưu bút với mọi khi
Nghe chim hót vui lần đi lẫn đến.

Bên hiên nhỏ với trãi lòng không bến,
Nắng bên hiên rực rỡ sáng vòm cao.
Chào hỏi thôi chẳng biết nói câu nào,
Nghe quen thuộc đã từng thiên niên kỷ

Những ngày xưa và bây giờ Anh Chị,
Nếp thời gian chẳng phá nét thân quen.
Như cổng trường phượng đỏ với trời xanh,
Trống tan lớp với thứ hai đồng phục.

Ngồi bên nhau chuyện trò nghe ríu rít,
Chim ơi chim, cánh nhẹ trải đường mơ.
Chỉ vui hơn và chẳng biết bao giờ,
Bên năm tháng hững hờ hay mất mát.

Những cái siết tay, những lần ôm chặt,
Bốn chục năm trời, nước mắt trào ra.
Những bức hình mới chụp ngày hôm qua,
Nay chứng tích một thời xa diệu vợi.

Rời xa nhau mà lòng như chờ đợi.
Một ngày vui hè đến của tình nhau.
Bạn bè ơi ! Phượng nở ở phương nào ?
Sao vắng lặng bao giọng sầu tha thiết.

Trần Thanh Hựu
07-2005

QUÊ HƯƠNG ĐÓ

Trần Thanh Hựu

Quê hương đó, bến sông Hàn Đà-Nẵng.
Mãi xa nơi, lặng bóng đến bao giờ?
Nước sông buồn như ngấn lệ Nàng Thơ
Cầu mấy nhịp nối hai bờ biển mặn.

Tuổi thơ bên Ngũ Hành hang Tích động
Núi non Tây gập ghễnh núi trùng xanh
Đường vô Nam, quốc lộ Huế kinh thành
Duyên gái nội động tình trai xứ Quảng.

Bến đò đưa học trò qua mấy bận,
Cổng trường xưa vương vấn bóng người đi,
Chiều làng quê cô gái đón xuân thì,
Cơn gió thổi, cánh diều căng nỗi nhớ.

Nơi bình dị, mẹ cha hiền muôn thuở
Tổ tiên xưa bao thuở rạng gương soi.
Tình chung thủy đất khô cằn sỏi đá,
Một lần xa, vun đắp vạn ngày mai.

Thôi buồn em nhỏ, ráng đợi ngày mai,
Quê sẽ đẹp, tình hai nơi sẽ vẹn.
Mỗi trái tim mang bóng hình mẹ Việt
Máu đào nào không tưới mộng tương lai.

Đường vào Trung núi biển nối sông dài,
Mơ Bà Huyện cổ kinh thành hoài vọng.
Đất nước quê hương bao đời lận đận,
Nước chảy sông mòn quê vẫn là quê.

Quê tôi nghèo nối xứ Huế bên tê,
Bao khổ chịu với thiên tai dồn dập.
Lũ lụt, bão bùng, sóng cao gào thét,
Cơm gạo dề, chạy giặc, sắn khoai chung.

Ngồi quê xa, chạnh nhớ chị, nhớ anh,
Buồn khôn kể tiếng mẹ mình ru hát :
"Mẹ ơi đừng đánh con đau
Để con bắt ốc hái rau mẹ nhờ
Bắt ốc, ốc nhảy lên bờ
Hái rau, rau héo, mẹ nhờ giống chi?
"
Và bây giờ, mẹ đâu đó mẹ ơi!
Con nhớ mẹ lao đao đời cam khổ.

Nơi quê hương là tuổi hồng bóng mẹ,
Xa quê hương nhớ lắm sẽ về thăm.
Mảnh đất quê, cõi ấm, để khi nằm,
Là vô tận cội nguồn nuôi sống lại.

Trần Thanh Hựu

BẠN TÔI

Trần Thanh Hựu

Đêm khuya viết một lá thư
Gởi người bạn cũ năm xưa cùng trường
Thư không viết tại quê mình
Mà thư lời lẽ tâm tình tại quê

Buổi đâu mình mới xa quê
Lên thành để học bạn bè cùng quen
Tháng năm gặp gỡ sách đèn
Còn Cha còn Mẹ còn tình còn thương

Ngày vui Thầy Bạn sân trường
Thu vàng phượng đỏ rợp đường bóng xuân
Tuổi thơ nở rộ ven đường
Lòng trong trắng chẳng vấn vương bụi đời

Bên năm tháng vẫn đều trôi
Tuổi mình thuở ấy một thời vàng son
Xa trường đời chẳng còn chung
Mỗi nơi mỗi đứa ít còn gặp nhau

Nhiều năm khói lửa theo sau
Đứa còn học tiếp, đứa vào tùng chinh
Chị cùng học lớp vắng tin
Đường đời vạn nẻo có tìm được vui?

Gặp nhau chào hỏi nói cười
Chiến chinh cướp mất tiếng cười bạn tôi
Mẹ già còn mất đâu rồi
Bạn ơi chín suối có nguôi nỗi sầu?

Nửa vòng trái đất nhìn nhau
Tóc mây nay đã nhuộm màu thời gian
Nhiều đêm không ngủ mơ màng
Quê hương ngày cũ nét vàng tuổi thơ

Một vài kỷ niệm bâng quơ
Cũng làm ấm lại ước mơ một đời
Đây quê hai ngả xa rồi
Mà như đang học đang ngồi kề bên

Mà như trong lớp nhắc tên
Từng con đường nhỏ vui buồn đậm in
Tà áo trắng, quần cộc xanh
Cho tôi về lại tuổi xanh tháng ngày

Cho tôi ôm trọn thơ ngây
Bạn bè thân ái bàn tay học trò
Những ngày thi cử âu lo
Giở trang sách vở thơmmàu mực in

Hình dáng đi, tia mắt nhìn
Xa xa cũng biết bạn mình rõ tên
Bạn xưa chẳng khác hình dong
Mà như nét mặt có năm tháng buồn

Vây quanh không ở sân trường
Mà như phượng nở ve buồn gọi nhau
Nửa đời nuối tiếc tìm nhau
Hàn huyên tâm sự đắm sâu những tình

Web tôi ngờ ngạo mắt nhìn
Những tin tức mới nhắn tìm mọi nơi
Quê hương trường cũ xa rồi
Sắc màu kỷ niệm trong tôi vẫn còn

Nhớ cho đừng bảo lòng quên
Quãng ngày đẹp nhất chúng mình bạn ơi !

Trần Thanh Hựu