THƠ LÊ KIM AN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tự thuật tôi 

Tôi lê kim an - sinh năm con gà - tám giờ ba mươi phút vào ngày đầu xuân pháo nổ rộn ràng - thiên hạ cợt cười vui đón xuân sang - tôi o oe tiếng khóc vào đời - khai màn cho cuộc đời lang bạt tiếp theo - những tiếng khóc đeo hoài trên tuổi lớn khôn .

Chiến tranh ôi chiến tranh - chiến tranh đã cướp mất cha già năm lên hai nằm nôi bú mớm - tôi nguyền rủa muôn đời - bà con ruột thịt - những tình thương kệch cỡm - xua từng nước bước chỗ ngồi - hăm he chia nốt phần gia tài thừa tự .

Lên tám tuổi đầu Mẹ gục xuống - ôi sáu năm chống chỏi những thói đời đen bạc - u buồn phủ quanh tôi - tôi không biết buồn biết khóc - lúc nắm đất sau cùng phủ lấp huyệt mộ sâu .

Hai mươi tuổi đầu nhớ giọng Mẹ hiền thức trắng ru con - ôi nước mắt tôi còn đâu để khóc - tủi thân tôi - nỗi tiếc thương không lúc nào vơi trong suốt cuộc đời vá áo túi cơm - tôi chép miệng thạch sùng thương qúa khứ .

Trong vòng xoay dĩ vãng - tôi bắt gặp hình ảnh người chị hiền - khô lạnh trên chiếc giừơng tre - giòng máu hồng vắt ngang khuôn mặt nhợt - thấm ướt giấy khâm liệm -tôi không khóc lặng người - không hiểu tại sao .

Dĩ vãng thắp hương - lập lòe trong vùng tương lai ẩm tối - Tôi bắt đầu lê kiếp lưu đày lang thang hè phố -mảnh bằng tú tài làm vải lót lưng - vốn liếng mồ côi tình thương bạn hữu - tôi luân lạc trong giòng đời không định hướng .

Một người con gái không đẹp nhưng xinh- đôi mắt đen tròn - hát líu lo như chim khuyên buổi sáng- mang ý xuân chảy nhựa vào đời tôi hồng giòng máu -

Tôi yêu nàng - một cứu cánh tương lai - nàng yêu tôi - một nước cờ đi ngược -một phương tiện ba hoa - hỡi người con gái Bắc phụ tình hãy lẩn tránh ngay đi trước tấm nhìn tôi đổ lửa .

Dư thanh của thời gian vẫn còn vang vọng bên tai tôi - nỗi tiếc thương ngày xưa cũ - hỡi Thượng Dế -hãy buồn nhìn xuống đời con - đứa con trai bất hạnh bơ vơ trên cõi đời nầy - Amen ...

 Lời giã từ

Môi em hồng và má em hồng
Mai đi rồi tôi buồn mênh mông
Hoa nở trong tim màu vương giả
Tôi đi rồi em có buồn không ?
 

Nửa đường

Ngày qua bỗng rớt nụ sầu
Giờ rung những chuyến chuông đời xót xa
U buồn nốt nhạc rơi hoa
Yêu em bỏ tuổi thơ và công danh
E trăm mộng ước không thành
Nhờ em che ngọn nắng hanh giữa hồn
Tôi chưa lần nào xin hôn
Hơn hai mươi mấy năm tròn lớn lên
Im nghe dĩ vãng bập bềnh
Hoang vu tiếng hát lênh đênh trở về
Ôm mình lắng nỗi tái tê
Nghe trong nuối tiếc bốn bề vây quanh
Ghe xưa tôi chở trăng vàng
Thương em trăng vỡ giữa đường viễn du

 Trưa trong quán cà phê

ngồi nghe giọt nắng gịot buồn
ghế đây tách đó ôi khuôn mặt nàng
ôm vào những khoản cô đơn
trưa qua hờ hững giọng hờn đổ xuôi
hoang sơ những nét môi cười
anh phai những tích dấu người đã ghi
ngừng đây mình bỗng thở phì
hành trang những chuyến lâm ly tạ từ
vẫn từng giọt đắng cay mi
ân cha nghĩa mẹ xuân thì bỏ trôi
ngồi đây nghe gió đổ hồi
yêu em trưa khép hoa môi muộn màng
trưa nghiêng quán vắng tôi buồn
hồn nghiêng xuống thấp lệ tuông hai hàng
anh giờ đã hết xê xang
ngừng đây muốn gãy nhịp đàn tương tư
hành trang khăn gói tạ từ
vai anh đã nặng sầu khư khư sầu
anh còn lại chút thương đau
nguồn tình yêu chảy qua cầu mất tăm
trưa nghiêng cây những dáng nằm
hồn len tách nhớ xa xăm tuổi sầu
u buồn chao mặt mày tôi
ô hay sao vẫn chỗ ngồi vắng tanh
uống cà phê để yêu nàng
ghế đây tay kéo đặt ngang tầm nhìn
 

chân dung tôi 

tiếng còi hú - một giờ khuya thanh vắng
tôi tự vẽ mặt mình với những nét nhăn nhiu
thằng người đó - tôi một lần mặt lạ
khuôn mặt nầy - chằng chịt dây kẽm gai
hai mươi ba mùa xuân - buồn lên mái tóc
tôi vẫn tôi - vẫn kiếp hoang đày
ôi phận số vẽ hoài trong trí nhớ
ảo tưởng mình như một áng mây bay
và bóng đêm xin đừng xua đuổi nhé
thương cảm thằng nầy trong số kiếp mồ côi
ôi vảng quên mỗi ngày hai bận
lê thân hèn tôi vá víu mặt mày tôi
tình yêu gỏ cửa tôi bàng hoàng tỉnh giấc
hỏi xin người mới đến sẽ cho chi
có lạ gì không trong những lần tình ái
vết lọ dài tôi đắp vá chưa yên
người đến đó xin xoay lưng mặt lại
cho tôi nhìn mái tóc thả sông trôi
rồi tôi nói căn phần tôi là đó
sự nghiệp cao dày như chiếc đũa con
người đến đó - xin lần nầy dừng lại
cho tôi lần yên ngủ tuổi sương hoa
 

cơn lốc trong hồn 

hỡi thượng đế
hãy nhìn con - nhìn con
hắn đó mang linh hồn sa đọa
hoa bướm chập chờn trong cơn lốc quay
hỡi người thân yêu tôi ơi
tôi khánh tận mớ gia tài thừa tự
và nỗi đau làm người vạch trước lối đi
hỡi người yêu ranh mãnh của tôi ơi
tôi cạn túi em còn gì để đến
trong cơn buồn thả mất tuổi thơ ngây
thương tôi chăng ?
ghét tôi chăng ?
xin người đừng lên tiếng
bởi những lọc lừa bủa kín tuổi hờn tôi
và những kẻ thù rất đỗi dễ thương
cho tôi thắt vành khăn tang quá sớm
bằng nhát dao ngang cổ cha già
những kẻ thù rất đỗi dễ thương
hãy đợi chờ ta - chờ ta nhé
giáp mặt rửa hận thù
ôi hai mắt đó người treo lủng lẳng
bốn bức từơng vàng - khói thuốc - nước mắt rơi
người dọa nạt đó ư
ba năm dài cơm khô muối chát
giết dược ta sao ôi tội kiếp người thù
hỡi chiến tranh
ôi đôi mắt thù treo cao lủng lẳng
hãy nhìn tôi - ôi thân phận nầy
như lúa ruộng của bom cày đạn phá
như đôi mắt kẻ thù con lủng lẳng trên cao

Cho em

Một bài thơ tím một trời thương
Âm thoảng hương mây ngập phố phường
Im nghe thương nhớ lên màu mắt
THƯƠNG tiếng thời gian ôi vấn vương