|

|
Có lần em hỏi
Anh biết làm thơ
Biết tự thuở nào ?
Từ thuở mộng mơ
Khi lòng xôn xao
Thơ anh là gió
Tóc em là mây
Gió qua khung sổ
Thổi tóc mây bay
Thơ anh là mưa
Mắt em giòng sông
Mưa rơi thánh thót
Trong đôi mắt trong
Thơ anh là nắng
Tô má em hồng
Chiều nào xa vắng
Chợt nhớ chợt mong
Thơ anh là sương
Em là bông sứ
Âm thầm tỏa hương
Ôm sương trên lá |
|
Thơ anh lót gối
Cho mềm tóc mai
Trăng bên song cửa
Ru em mộng dài
Em là đóa sen
Thơ thơm cốm ngát
Em là cỏ tiên
Thơ màu xanh mát
Từ thuở yêu em
Anh biết làm thơ
Bài thơ cho em
Cho tình vô biên
Bài thơ cho người
Nụ cười trên môi
Bài thơ cho tình
Nở đóa hoa xinh
Bao giờ em hiểu ?
Vương Ngọc Long
|
|
|