2001 EMAIL
|
|
Nhờ có Vương Ngọc Long mà Tôi có được một số Email của các Em Học Sinh Phan Chu Trinh niên khóa 64-65. Cám ơn Các Em đã đem đến cho Tôi một niềm vui trong tuổi già là được nhìn lại những gương mặt trong sáng của các Em mà một thời đã cùng Tôi chung sống dưới mái trường Phan Chu Trinh thân yêu. Thân gởi đến các Em lời Cầu Chúc bình an và hạnh phúc. Thầy cũ Nguyễn Ngọc Thanh |
|
|
|
Ngày mùng 5 Tết các bạn họp mặt ở nhà An. Có Trần Thị Diệp ở Mỹ về thăm nhà. Tối mùng 6 có buổi họp mặt ở nhà hàng, có mời được thầy Kính, thầy Đáo và cô Gia Lai. Các bạn cũ gặp lại trong dịp Tết nầy có Trần Liên, Phạm Xuân Thanh, Nguyễn Khóa, Trần Văn Đào, Nguyễn Cao Triết (Nguyễn Xin), Nguyễn Kim Cang, Trần Cảnh An, Lê Tự Sồ (Nhất B2), Mai Thị Hạnh (vợ Sồ), Lê Tự Hưng, Quỳnh (vợ thầy Kính), Trần Thị Diệp, Trần Thị Diễm (em Diệp), Phan Văn Cơ, Nguyễn Văn Kim, Nguyễn Tro, Nguyễn Khải, Phan Thị Diên, Đỗ Thiệp. An đã gợi ý với Nguyễn Phùng Duyên khi Duyên phone về Sai Gon cho An là làm thế nào để liên lạc với nhóm bạn cũ của tụi mình (từ Đệ Thất lên tới Đệ Nhất) ở khắp năm châu bốn bể là nên có một cuộc họp mặt đầu năm 2002 trong dịp Tết Con Ngựa sắp tới tại Đà Nẵng. Phải thông báo từ đầu năm để các bạn sắp xếp lịch nghỉ phép thường niên. Nếu tụi mình thực hiện được cuộc hội ngộ nầy thì không gì vui bằng ? Địa điểm ở biển hay ở núi Sơn Trà (bãi Bụt) rất đẹp và thơ mộng. Tết năm nay thời tiết ở Đà Nẵng lạnh và khô ráo, không khí trong lành, và thành phố Đà Nẵng lúc nầy rất dễ thương, rất nhiều điểm hấp dẫn để vui chơi, thưởng ngoạn. Mọi người ở Đà Nẵng đều đồng lòng là chúng ta nên cố gắng gặp nhau càng sớm càng tốt, vì đứa nào cũng đã trên 55 cả rồi. Có vài anh chị đã trên 60 vì lúc nhỏ ở vùng có chiến sự nên học trễ ... Phạm Thị An |
|
|
|
Bạn thân mến ! Những ngày mùa đông lạnh lẽo ở xứ người, Chi muốn tìm một chút hơi ấm của bạn bè ngày xưa tuổi học trò nên viết thăm các bạn. Chi muốn nói với các bạn là ở xứ người, có những lúc Chi nghĩ đến từng khuôn mặt của bạn bè cũ, nhưng ở đây thì giờ hiếm qúy vô cùng, lại nữa Chi mất liên lạc với một số bạn bè. Tiếc thật ! Cũng may hôm nay nhờ Duyên, Chi mới có thể viết được thư nầy, mừng vô cùng các bạn ạ. Bây giờ thì Chi đang nghĩ đến bạn cũng như tất cả các bạn, cái tên của bạn nhắc nhở lại Chi ... những khuôn mặt, một câu nói, một tiếng cười, một kỷ niệm vui buồn còn đậm nét trong Chi. Ở đây, Chi liên lạc với Phạm Thị Thu, Minh Phượng và Duyên nhiều nhất. Con gái độc nhất của Chi, Trần Phạm Thiên Chi, ở nhà cháu tên Bồ Câu lại có thêm mấy Dì và cậu Duyên. Mỗi lần cháu gọi cậu, dì với giọng thương mến thì Chi lại thấy lòng mình vui vui. Mong rằng có dịp cháu còn biết thêm nhiều dì, cậu khác nữa. Ngày xưa ... "trong đám xuân xanh ấy" ... có kẻ đã "bỏ cuộc vui" qúa sớm và lại phải xa thành phố thân yêu đó ngay, mang theo nhiều nuối tiếc cho đến bây giờ. Mong rằng người bạn "không có gì để nhớ", vẫn còn "một chút gì để thương" sẽ không đến nỗi đi vào quên lãng của bạn bè. Chiều nay đi làm về được đọc thư Minh Phượng, An và Duyên, tự nhiên trong lòng sôi động một thuở học trò, cứ muốn xích gần lại với các bạn, nối lại vòng tay học trò ngày nào. Chi nghĩ với tuổi 15, 17 hái hoa, bắt bướm hay với tuổi 50, 60 của chúng mình bây giờ với một đàn con, đàn cháu, chúng mình cũng ... trẻ và chúng mình cũng ... già thì lúc nào cũng gần nhau phải không bạn ? Ngày xưa, không phải Chi "khép kín" như có bạn nói, nhưng bản chất quá nhút nhác, rụt rè đến như sợ sệt, Chi cũng không hiểu tại sao vậy, nên Chi không dám cởi mở với bạn bè. Bây giờ thì Chi có thể ... "trả lời" nếu có bạn nào hỏi. Bây giờ những kỷ niệm ở thành phố êm đềm đó vẫn còn nguyên vẹn trong Chi. Nghe An đề nghị một cuộc họp mặt đầu năm 2002 ở Đà Nẵng, ý kiến thật hay, Chi "hoan hô" lắm, mong các bạn thu xếp để ngày đó đông đủ và mong thời gian qua mau để ngày đó cận kề. Bạn gắng liên lạc thêm một số bạn bè để chúng ta có một cuộc hội ngộ thật đông, thật vui, thật ý nghĩa nha, phần Chi cũng vậy. Chỉ tiếc tháng 11/1999 Chi có về Saigon, có thăm An mà không gặp, còn các bạn nào nữa thì Chi không được biết địa chỉ. Chi mong nhờ sự liên lạc nầy bạn cho Chi biết rõ địa chỉ các bạn còn ở Đà Nẵng và Saigon. Chi xin hẹn lại thư sau mặc dù trong lòng đang sôi sục, sống lại những ngày tháng học trò tuổi nhỏ của một thời Phan Châu Trinh. Cảm xúc thật mới mẻ, nôn nao khó tả. Chi đang chờ một ngày đầu xuân với thầy cô và bạn bè ngày nào. Nếu bạn chưa biết, Chi cho bạn biết thầy Hiệu Trưởng của chúng mình : Thầy Nguyễn Đăng Ngọc vẫn gần gũi và thương yêu học trò cũ nhưng không biết Thầy còn đủ sức khoẻ để về Đà Nẵng gặp lại mọi người không. Vẫn còn là mùa Xuân của quê hương, Chi xin được chúc bạn cùng Qúy quyến luôn luôn được mọi sự như ý. Mong bạn còn nhớ đến Chi. Thân ái, Phạm Thị Quỳnh Chi |
|
|
|
Tao có một kỷ niệm rất đặc biệt với thầy Dật. Hồi đó ổng dạy Việt Văn, tới hồi phát bài luận, ổng phát hết cho cả lớp mà tao không có. Xong rồi, ổng đứng lên, xoa hai tay trịnh trọng nói rằng : "Tôi xin báo cho các anh chị biết lớp mình có một nhân tài xuất chúng, mới học Đệ Tứ mà tài ngang bác sĩ". Rồi ổng rút bài luận của tao ra, giơ lên cho cả lớp xem : "Các anh chị coi đây, bác sĩ Nguyễn Phùng Duyên thảo cái toa thuốc nầy tôi đọc không nổi, không dám chấm điểm . . .". Ổng làm tao quê muốn độn thổ. Chữ tao viết còn khá hơn chữ thằng Thống mà, chỉ cái tội viết láu quá, không chịu nắn nót làm thầy ghét. Thầy ơi, hồi đó con "giận" Thầy, nhưng bây giờ điều đó lại làm con bồi hồi nhớ Thầy. Ôi, kỷ niệm của tuổi ngọc ngà cắp sách ! Nguyễn Phùng Duyên Email xin gửi đến phanchutrinh@egroups.com |