Khóc Bạn


 


Ancient Province
Do Duy Tuan

 

Tin nhà xa lắc gởi theo cho biết
Thằng D. C. vừa tình nguyện đầu quân
Nghe nó thất tình nên buồn da diết
Trút quách mộng đời vào nghiệp gian truân

Này thằng bạn thân một thời hào sảng
Tao không tin mầy quỵ lụy vì tình
Đời quá ngắn hơi đâu buồn lẩm cẩm
Nợ tang bồng ai ngại chuyện chiến chinh ?

Tao ở đây từng buổi trưa chói nắng
Giở thư từ giữa đám bạn ngật ngờ
Trong tâm tưởng sao triền miên trống vắng
Có chăng là một nỗi nhớ vô bờ ?

Mới năm ngoái tạt qua ngôi trường cũ
Mầy còn lăng xăng kéo đại vào ngồi
Bàn ghế đó còn ươm đầy kỷ niệm
Mà giờ đây sao đã quá xa xôi

Sáng thứ bẩy người mệt nhoài dậy trễ
Chợt thấy bì thư gác sách hững hờ
Tem xô lệch như nặng điềm tin dữ
Tao đọc chục lần còn tưởng như mơ

Chưa kịp hỏi han thì mầy đã chết
Vẫn biết xưa nay đi ở lẽ thường
Tờ thư mỏng bỗng nhạt nhoè dấu mực
Giọt rượu cay hay nước mắt khóc thương?

Nguyễn Nhất Đình
(1967)