LỤC BÁT LÊ HÂN

Ngày Xưa

ngày xưa vẫn mới như xưa
em tôi mắt chứa mùa mưa tháng mười
bây giờ, mưa nhẹ hạt rồi
hóa thành gió xoáy trăm lời trách nhau
tôi đau, em hẳn cũng đau
oán chi tình cũ, cho nhau ngậm ngùi

ngày xưa vẫn mới y như
tôi dỗ, tôi nịnh em cười, thật tâm
giờ lời âu yếm mòn dần
chỉ trơ trụi những phân trần đắng cay
em buồn, tôi cũng buồn lây
sợi tình tưởng buộc ngón tay đã rời

ngày xưa vẫn ngày xưa thôi
tháng ngày cùng với cuộc đời trôi qua
chúng ta lạc mất chúng ta
nhưng trong góc nhớ vẫn là có nhau
tìm đâu ? sao phải tìm đâu ?
ngày xưa bạc ngọn tóc sầu chung, riêng

Lê Hân

Em Từ Lục Bát

em từ lục bát bước ra
bốn bề hơi thở Nguyên Sa dịu dàng
giường đầy hoa đã ngấm sang
thịt da khi đổi y trang mỗi ngày
trái tim đồng lõa ngón tay
nở thơm trên thỏi sáp bày bên hông
máu không trở lại chính tâm
mà bên ngực trái bềnh bồng mùi hoa

em từ lục bát bước ra
cõng ông Bùi Giáng xuề xòa ngã nghiêng
thả mình xuống cỏ, điềm nhiên
vẽ hình, vẽ ảnh, triền miên vẽ tình
em từ ca sĩ, minh tinh
từ cô thôn nữ bên đình viễn mơ
từ Kiều, từ cả Mông Rô
hiện thân là một nàng thơ mượt mà

em từ lục bát bước ra
ai sau lưng giống như là Viên Linh
bỏ cà sa để theo tình
mấy hồi chuông động tâm linh Niết Bàn
cúc hoa nở lạnh hiên vàng
dâng lời chúc biệt nồng nàn níu chân
em đi hồn bóng phân thân
dáng thơ rụng xuống cõi trần mọc hoa

em từ lục bát bước ra
bàn chân Nguyễn Bính lân la theo cùng
hương đồng phấn nội về chung
váy lảnh quần nái gió lồng tỏa hương
chiếc tằm em rớt bên vườn
bướm vàng tha gởi vào nguồn ca dao
tương tư là bệnh thanh cao
một đời yêu đủ thành sao sáng lòa

em từ lục bát bước ra
tay hương vén tóc liếc qua mái đời
tôi ngồi trong chiếu thơ tôi
những câu sáu tám ngút hơi yêu đời
vịn Cung Trầm Tưởng dạo chơi
theo Huy Cận ghé vào nôi nắng sầu
cùng Hoài Khanh ngồi bên cầu
nhìn mây vuốt ngực lắc đầu trốn em
cùng Luân Hoán nằm trùm mền
sợ rơi giấc nhớ mất em bất ngờ

cùng trăm ngàn vạn nhà thơ
đón em từ lục bát vào thế gian

Lê Hân

 

 

Áo Em

áo em làm loãng nắng trời
làm con bướm lạc lưng đồi quên bay
sợi tình ai vuột khỏi tay
khiến lòng chợt thấy đắng cay ngọt ngào
áo em có ướp ca dao ?
hai tà khép mở đường vào cõi thơ
giấu lòng giữa những sợi tơ
thấy em lẫn nắng phất phơ bên đời
mùa thu vốn của đất trời
và em vốn của những người làm thơ
vàng phai gót dạo phất phơ
mời em bước xuống những tờ hoa tiên

Lê Hân

 

 

Hoa Pensée

nằm trong từng cánh nhung vàng
nắng trời và cả da bàn chân em
nằm trong sắc tím lênh đênh
có tôi, vũ trụ cung nghinh đón chờ
nở ra em nở bao giờ
mùi hương mỏng mảnh lửng lơ mơ hồ
mở lòng mở tay lùa vào
nghe ra chỉ chạm hồn thơ văn buồn

Lê Hân