Thơ VƯƠNG NGỌC LONG (2)
CHÚT TÌNH CHO ĐÀ NẴNG (2)
(Thân tặng các bạn cũ của tôi tại trường Phan-Chu-Trinh ĐN )
|
Thơ
|
EM VỀ Em về đánh thức hoàng hôn Vương Ngọc Long
QUÊN Mắt quên lúng liếng đưa tình Vương Ngọc Long
EM ĐI RỒI ... HẠ NHỚ Tình tan trong bọt nắng Em đã quên mùa hạ Vương Ngọc Long
t. t. ... XUÂN * Trong tim em bốn mùa vây nỗi nhớ Tóc em thả cho hồ xuân gợn sóng Len lén gọi thơ về khơi trí tưởng Tim mãi đập bồi hồi như muốn nhắc Mùa Xuân hỡi ! thuở tìm em áo tím Chim rủ rỉ vui cành reo lá hót Tỏ Tình Xuân tràn trề chao sóng mắt Đừng để Xuân vội rời xa lặng lẽ Rồi cũng vậy mùa Xuân hoài tha thiết Tóc huyền nghiêng êm đềm Xuân ngái ngủ Xin giữ lại thoáng hương thời thiếu nữ (* t.t. xuân = tạ tình xuân, tự tình xuân, Vương Ngọc Long |
LỠ MỘT LẦN ĐƯA Huế có gì để tôi phải thương ? Tóc nàng thơm mùi hương đậu ngự Đóa hồng tươi bờ môi son đỏ Nón lá nghiêng che đôi mắt ngọc Em lúng liếng mỉm cười chúm chím Tiếng guốc khua mòn vang lối nhỏ Vương Ngọc Long
"Quán trọ không gian nào ẩn dật Bước chân trần trên nổng cát Khi những chiều buông thõng thượt Xôn xao về căn nhà nhỏ Mẹ là trái tim diệu ảo Những đêm trời sao lấp lánh Bếp lửa bùng bùng củi đốt Con đầu lòng tôi cất tiếng Quê hương dịu dàng sen nở Tháng Tư ngập tràn khói lửa Những năm đời chôn rừng núi Em như con chim thầm lặng Xác xơ bao mùa lá đổ Hắt hiu khung trời viễn xứ Sóng dội bên đời khắc khoải Nghiêng xuống lòng đau thao thức Xót xa phương người lưu lạc Quê hương không là bạc biển Vương Ngọc Long
HỒN QUÊ Tôi đi giữa phố đông người Vương Ngọc Long |
||