Thơ VƯƠNG NGỌC LONG (2)

CHÚT TÌNH CHO ĐÀ NẴNG (2)
(Thân tặng các bạn cũ của tôi tại trường Phan-Chu-Trinh ĐN )

 

 

Thơ
Vương Ngọc Long

EM VỀ

Em về đánh thức hoàng hôn
Gọi Xuân gieo nắng tô hồng môi em
Mây xanh xõa tóc vai mềm
Con chim khướu nhỏ bên thềm hót ca
Đã từ lâu lắm vắng nhà
Băn khuăn cúc trắng nở hoa đêm nào
Vườn dâu hé nụ lộc đào
Phiếm trầm tơ nhẹ bay vào thôn trang
Tim em trổ nụ mai vàng
Thì ra Xuân đã ngỡ ngàng chiêm bao
Môi em thơm đóa quỳnh dao
Bỗng đâu ta đã lạc vào trong em
Tay đan nốt nhạc êm đềm
Nghe em suối rót ướt mềm tóc mai
Hái em một nhánh hoa lài
Sáng nay áo trắng em cài nắng hoa
Chiều nay thay áo hoa cà
Em đi hái lộc ướp trà mạn sen
Hương đồng cỏ nội thân quen
Lơ thơ chút gió ngủ quên vai gầy
Em về ngỡ thoáng hương bay
Hai con bướm đậu nồng say nắng chiều
Đầu Xuân xin quẻ bói Kiều
Mở trang cổ tự xin nhiều ơn sâu
Hạt thơ đâm nhánh từ lâu
Em về lục bát nhiệm mầu trổ hoa ....

Vương Ngọc Long

 

QUÊN

Mắt quên lúng liếng đưa tình
Loay hoay, lạ lẫm, một mình, bỗng dưng...
Thốt nhiên, luống cuống, ngại ngùng
Người quên nheo mắt, tôi chừng ngẩn ngơ
Tóc quên thắt bím, buông hờ
Lửng lơ gió hẹn, vai chờ, chơi vơi
Gặp người tôi chẳng quen hơi
Nhớ ai tóc thả, tôi thời ngóng trông
Môi quên cất dấu nụ hồng
Để chua cay với mặn nồng chơ vơ
Gặp người, có lẽ làm ngơ
Môi quên thắm điểm, tôi thờ thẫn thương
Gót hồng quên mất con đường
Để cỏ hoa cũng rộn ràng nhớ mong
Gặp người ngại bước song song
Đường xa xa lắc, chùng lòng chẳng yên
Tay quên vẫy nhẹ ngón mềm
Để mây với nắng bên thềm lao xao
Gặp người, ngại mở lời chào
Tay buông luýnh quýnh, chân hờ hững đi
Phù kiều mấy nhịp phân ly
Tuổi ngây thơ biết nói gì yêu đương
Mùa thu sương phủ trắng vườn
Lá phong lả tả đầy đường, héo hon
Người đâu, cái nhớ mỏi mòn
Lương duyên ai định: mất, còn, rủi, hên ?
Nếu mà hôm ấy chẳng quên
Biết đâu hai kẻ nên duyên vợ chồng...

Vương Ngọc Long

 

 EM ĐI RỒI ... HẠ NHỚ

Tình tan trong bọt nắng
Trôi vào đôi mắt trong
Êm êm giấc ngủ hồng
Bước chân em vào hạ
Hàng cây nghiêng bóng lả
Em ngồi vút cỏ xanh
Mây trắng vờn bay quanh
Em về qua phố vắng
Lung linh chùm hoa nắng
Tôi ngồi bên đồi thơ
Ký ức vàng như mơ
Em có nghe gió thở
Bên đồi thông rực rỡ
Một ngày chưa chia xa
Hương tóc tình bao la
Mắt em màu ngọc biếc
Mênh mông chiều tha thiết
Tháng năm bỗng gọi về
Tình tôi như cơn mê
Nhịp đàn buông nhã khúc
Trên chồi non hạnh phúc
Ru em giấc ngủ hiền
Mưa rơi nhẹ ngoài hiên
Tình nghe sông núi hát
Biển cát vàng khao khát
Mịn màng những dấu chân
Chan chứa tình chứa chan
Em có nhớ con đường
Hương tóc còn vấn vương
Của tình xanh muôn thuở
Mặn nồng trong hơi thở
Giấy mực là cơn mơ
Sách vở là bài thơ
Niềm vui là thoáng mộng
Tình yêu là nhựa sống
Ngan ngát trời cỏ hoa
Khi tình chưa bay xa...
....................................

Em đã quên mùa hạ
Theo đò qua bến lạ
Bước chân người lãng quên
Những hàng cây lặng yên
Bên dòng sông ngái ngủ
Dưới mặt trời huyết dụ
Giữa cỏ lá phiêu bồng
Trên sân trường hư không
Tình chỉ là ảo vọng
Tình chỉ còn chiếc bóng
Cuối con đường thênh thang
Giữa cõi lòng mênh mang
Mưa rơi từng giọt vỡ
Trên môi người bỡ ngỡ
Mùa hạ làm chia ly
Cung điệu buồn đôi mi
Em đi rồi .... Hạ nhớ !

Vương Ngọc Long

 

t. t. ... XUÂN *

Trong tim em bốn mùa vây nỗi nhớ
Bốn ngăn đầy ấp ủ tuổi tình nhân
Nắng thanh tân rộn ràng khoe mắt biếc
Ngăn tim nào ... em cất dấu mùa Xuân ?

Tóc em thả cho hồ xuân gợn sóng
Cho hồn thơ vọng động giữa thu ba
Và như thế - xin em đừng yên lặng
Sợ Xuân buồn nhỏ lệ vỡ châu sa

Len lén gọi thơ về khơi trí tưởng
Cánh đồng xanh lạc bấy dấu chân chim
Ru tiếng sáo chiều vàng về ngủ muộn
Trên vai gầy nắng nhạt bỗng nằm im

Tim mãi đập bồi hồi như muốn nhắc
Con đường xưa hò hẹn tuổi hoa cười
Mùa tinh khôi mở lòng mơ nắng mới
Tạ Tình Xuân ánh mắt ngẩn ngơ đời

Mùa Xuân hỡi ! thuở tìm em áo tím
Guốc mòn khua xoắn gót nhịp cầu cong
Chim én vội tha mây về làm tổ
Tháng giêng qua như nước chảy xuôi dòng

Chim rủ rỉ vui cành reo lá hót
Gió hiền ngoan phả thơm lúa đầy trời
Em trốn đâu trong rừng hương thụy thảo
Ngọn gió nào không thoảng đến cho tôi ?

Tỏ Tình Xuân tràn trề chao sóng mắt
Ngập hồn tôi những chiếc lá răm đầy
Chân sáo nhỏ thẹn thùng tre xõa bóng
Gió nồm nam dịu vợi tháng năm gầy

Tôi tự nhủ lòng tôi quên hay nhớ
Mắt ngây thơ khẽ chớp... gái chiên lành
Em bỏ quên dấu tay đầy trang sách
Cho ai thèm chua ngọt chút me xanh

Đừng để Xuân vội rời xa lặng lẽ
Ngại hương trời nhụy đất phải bay đi
Lòng tôi thức với giòng sông rất cũ
Với đồng thơ ngập sóng lúa thầm thì

Rồi cũng vậy mùa Xuân hoài tha thiết
Sân trường xưa trở giấc lá xôn xao
Xin khẽ bước con đường thơm bông sứ
Tận mùi hương chất ngất ngõ mai đào

Tóc huyền nghiêng êm đềm Xuân ngái ngủ
Giọt sương sa cho lộc nõn đâm chồi
Bình minh mới hong bài thơ ươm nắng
Gieo vãi tình trên hạnh phúc tay người

Xin giữ lại thoáng hương thời thiếu nữ
Nồng nàn duyên thắm thiết gió, mây, trời
Em khép nép bên lề thiên kỷ mới
Tự tình Xuân sóng sánh mắt, môi, người ...
.

(* t.t. xuân = tạ tình xuân, tự tình xuân,
tỏ tình xuân)

Vương Ngọc Long

LỠ MỘT LẦN ĐƯA

Huế có gì để tôi phải thương ?
Bên ni bên nớ mấy độ đường
Hoa lá bâng khuâng tình tím dại
Hoàng hôn ngai ngái thoảng mùi hương

Tóc nàng thơm mùi hương đậu ngự
Tôi về tơ tưởng với tương tư
Da nàng thơm mùi hương bông sứ
Tôi về thờ thẫn mộng thiên thu

Đóa hồng tươi bờ môi son đỏ
Mắt em huyền đài các mộng mơ
Dáng hồn nhiên sơn ca tình ái
Em mỉm cười ngây dại nắng vàng tơ

Nón lá nghiêng che đôi mắt ngọc
Tóc thề buông xõa dịu bờ vai
Tuổi học trò êm đềm mây trắng
Cho tôi nhung nhớ tháng năm dài

Em lúng liếng mỉm cười chúm chím
Bước cả chùn chân đất lê thê
Ỡm ờ câu hỏi bâng quơ quá
Lẽo đẽo theo những chốn em về

Tiếng guốc khua mòn vang lối nhỏ
Vô tình thức giấc một giòng sông
Hương Giang bàng bạc trời mưa bụi
Huế đã giăng đầy đôi mắt trong

Nỏ chi mô bên tê buồn rứa ?
Chắc chiều ni dỏ dẹ cơn mưa
Thương quá đỗi em dài tóc bím
Em giận hờn ... ta lỡ một lần đưa

Vương Ngọc Long

 

 


HOÀI TƯỞNG

"Quán trọ không gian nào ẩn dật
Mời tôi tạm trú giữa hư vô
Quê Hương chắt ngọt tình muôn thuở
Là chốn an nhiên mãi đợi chờ
( trích "Lữ Mộng" - Thơ VNL)

Bước chân trần trên nổng cát
Nơi nào đẹp hơn quê hương
Bao năm đời ta phiêu bạt
Sóng dội hằng lớp tang thương

Khi những chiều buông thõng thượt
Dòng máu tim thơ tuôn trào
Theo cánh đồng mương chở nước
Dẫn mạch buồn tôi chảy vào

Hàng dừa lá xanh tỏa bóng
Khói lam chiều quyện vườn cau
Lời ru buồn đưa tiếng võng
Hương đồng ngan ngát giàn rau

Xôn xao về căn nhà nhỏ
Mẹ già tôi lưng đã còng
Đọt sắn lom khom bóc vỏ
Bao năm nước mắt lưng tròng

Mẹ là trái tim diệu ảo
Ngọt ngào như ngọn lá say
Mênh mang chiều ru tiếng sáo
Chân thành như cỏ như cây

Những đêm trời sao lấp lánh
Ánh trăng như ngọn nến hồng
Nhịp chày khua vang giã sắn
Bâng khuâng khói bếp cay nồng

Bếp lửa bùng bùng củi đốt
Mịn màng mủng thóc treo cao
Mùi gạo mới thơm bùi ngọt
Lúa rung ngọn gió dạt dào

Con đầu lòng tôi cất tiếng
Chim non ríu rít trên cành
Vợ tôi khẽ khàng ru hát
Lời ca quấn quít tình xanh

Quê hương dịu dàng sen nở
Hương nồng phả ngát hồ êm
Nắng vàng reo vui kẽ lá
Con thơ giấc ngủ say mềm

Tháng Tư ngập tràn khói lửa
Quê hương một thuở điêu tàn
Ngôn ngữ câm khờ bạc phận
Nhìn nhau ánh mắt ngỡ ngàng

Những năm đời chôn rừng núi
Trần ai khổ nhục bơ vơ
Mắt em mòn mỏi ngóng đợi
Nàng gầy như thanh củi khô

Em như con chim thầm lặng
Đôi dòng lệ đắng cay môi
Đêm tàn xanh xao trống vắng
Gió khuya trăn trối muôn lời

Xác xơ bao mùa lá đổ
Ấp ủ ngày tháng thăm nuôi
Ngọn lửa tin yêu nhân hậu
Thắp sáng tình nhau trọn đời

Hắt hiu khung trời viễn xứ
Chập chờn nhớ mái nhà xưa
Ám ảnh hồn đau lữ thứ
Bùi ngùi lệ đổ cơn mưa

Sóng dội bên đời khắc khoải
Mêng mông biển nhớ dâng đầy
Lòng ta in sâu đồi núi
Tình ta chất ngất trời mây

Nghiêng xuống lòng đau thao thức
Đêm dài cảm xúc chơi vơi
Thênh thang qua vườn ký ức
Quê hương kết rễ vào đời

Xót xa phương người lưu lạc
Mảnh đất hồn ta nẩy mầm
Trái tim rung nghìn cung bậc
Quê hương ru khẽ thì thầm

Quê hương không là bạc biển
Quê hương chẳng phải tiền rừng
Quê hương ngậm ngùi miên viễn
Trong tim nỗi nhớ không ngừng ...

Vương Ngọc Long

 

 

 

HỒN QUÊ

Tôi đi giữa phố đông người
Hồn cao-ốc chật kín trời chênh vênh
Ngút ngàn khói tỏa mông mênh
Lòng hoang phế tích bồng bềnh lãng trôi
Tôi về phố nghẹt đông người
Hồn chung-cư hẹp góc trời bơ vơ
Chen chân tôi giữa hẹn hò
Chợt nghe âm vọng gọi đò bến xưa
Trời mưa sao chẳng trời mưa
Để trưa cứ đổ nắng trưa oi nồng
Thiên di quanh quẩn nỗi lòng
Một con chim sẻ hót đồng cò bay
Lặng thầm đâu đó riêng tây
Cánh diều có chở tuổi ngây thơ về ?
Tung bay mảnh giấy bên lề
Tưởng đâu cánh bướm tròn xoe mắt nàng
Thu thân tôi giữa bẽ bàng
Hỏi thăm cánh bướm của nàng chân quê ?
Lòng ơi mở rộng bờ đê
Se se vạt cỏ, xòe xòe bụi tre
Mười phương đau đáu phương quê
Hút xa thăm thẳm lối về nông dân
Cầy thưa gieo cạn nỗi buồn
Nao nao con nước lạc nguồn xa khơi
Tôi từ phố thị chơi vơi
Chát chua tiếng máy, rã rời bụi xe
Gót chân khua nhịp vỉa hè
Nhịp đăm chiêu đứng, nhịp lê thê vòng
Dặm ngàn khuất nẻo lưu vong
Hồn Quê ký viễn mịt mùng phương Đông
Lạy Trời nổi trận cuồng phong
Tôi van xin gió thổi hồn Quê qua !

Vương Ngọc Long