TÌNH XUÂN TRONG ĐƯỜNG THI


Vương Ngọc Long
phỏng dịch

MAI HOA

Chúng phương giao lạc độc huyên nghiên
Chiếm tận phong tình hướng tiểu viên
Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển
Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn
Sương cầm dục há tiên thâu nhãn
Phấn điệp như chi hợp đoạn hồn
Hạnh hữu bi ngâm khả tương giáp
Bất tu đàn bản cộng kim tôn

Lâm Bôâ

 

HOA MAI

(1)
Giữa ngàn hoa rụng chỉ mình Mai
Thắm nở vườn thi tuyệt ý hài
Thoai thoải chiều nghiêng soi bóng nước
Đong đưa nguyệt hạ ngát hương đài
Chim non ngơ ngác nhìn sương lạnh
Bướm mỏng phân vân ngó miệt mài
Vị lẽ thơ hay còn sánh cảnh
Đâu cần chén bạc, rượu, đàn, say

(2)
Mai cười giữa đám hoa tan
Vàng khoe sắc thắm ngỡ ngàng vườn xuân
Chiều soi bóng nước bần thần
Đong đưa nguyệt hạ hương thầm vấn vương
Chim trời ngơ ngác nhìn sương
Bướm mơ tỉnh giấc hoàng lương lặng nhìn
Thơ hay tức cảnh sinh tình
Đâu cần chén ngọc, đàn xinh, rượu nồng

Vương Ngọc Long

 

TUYẾT MAI NHỊ THỦ

Kỳ nhất

Mai tuyết tranh xuân vị khẳng hàng
Tao nhân các bút phí bình chương
Mai tu tốn tuyết tam phân bạch
Tuyết khước thâu mai nhất đoạn hương

Kỳ nhị

Hữu mai vô tuyết bất tinh thần
Hữu tuyết vô thi tục liễu nhân
Nhật mộ thi thành thiên hựu tuyết
Dữ mai tịnh tác thập phần xuân

Lư Mai Pha

 

TUYẾT MAI

Bài Một

(1)
Mai, tuyết dành Xuân chẳng chịu nhường
Thi nhân đành bỏ chuyện giai chương
Mai thua tuyết ấy vài phân trắng
Tuyết hẳn nhường mai mấy bậc hương

(2)
Dành Xuân mai tuyết chẳng nhường
Thi nhân cạn hứng giai chương, thở dài
Nhờ khoe trắng, tuyết hơn mai
Mai thời hơn tuyết một vài thoáng hương

 Bài Hai

(1)
Mai mà vắng tuyết, tinh thần thiếu
Cảnh chẳng thanh tao, tuyết vắng thơ
Chiều xế hồn thi mơ tuyết đổ
Thanh xuân tô điểm dáng mai chờ

(2)
Mai đầy, tuyết thiếu, hồn đâu ?
Tuyết rơi, thơ vắng, nhuốm màu tục thô
Chiều buông tuyết động hồn thơ
Mai cười khoe sắc đợi chờ Chúa Xuân

 Vương Ngọc Long

 

KHÚC GIANG NHỊ THỦ (*)

Kỳ nhất

Nhất phiến hoa phi giảm khước xuân
Phong phiêu vạn điểm chính sầu nhân
Thả khan dục tận hoa kinh nhãn
Mạc yếm thương đa tửu nhập thần
Giang thượng tiểu đường sào phỉ thúy
Uyển biên cao trủng ngọa kỳ lân
Tế suy vật lý tu hành lạc
Hà dụng phù danh bạn thử thân

Kỳ nhị

Triều hồi nhật nhật điển xuân y
Mỗi nhật giang đầu tận túy quy
Tửu trái tầm thường hành xứ hữu
Nhân sinh thất thập cổ lai hy
Xuyên hoa giáp điệp thâm thâm kiến
Điểm thủy thanh đình khoản khoản phi
Truyền ngữ phong quang cộng lưu chuyển
Tạm thời tương thưởng mạc tương vi

Đỗ Phủ

 

KHÚC GIANG (2 bài)

Bài Một

(1)
Một cánh hoa tàn Xuân kém tươi
Lòng buồn vời vợi, gió chơi vơi
Hoa xuân thấp thoáng, tình vương mắt
Hồn ngỡ bâng khuâng, rượu thấm người
Chim thúy ven sông, xây tổ ấm
Tượng lân bên mộ, đứng trông trời
Vui chơi là thú, trên muôn sự
Há để phù danh gậm nhấm đời

(2)
Hoa tàn, xuân kém xanh tươi
Gió mênh mang thổi, lòng chơi vơi buồn
Nhìn hoa, ánh mắt sầu vương
Mềm môi cạn chén, xót thương nỗi lòng
Chim về xây tổ ven sông
Tượng lân bên mộ, đứng trông nhìn trời
Xóa buồn đi, cứ vui chơi
Bận tâm danh ảo, thì đời mất vui !


Bài Hai

(1)
Bãi triều, nao nức đón vui xuân
Bí tỉ đầu sông đến cuối ngàn
Quán rượu lân la, đâu kể xiết
Bảy mươi tuổi thọ, mấy người hơn
Vờn hoa bướm lượn, lung linh sắc
Giỡn nước chuồn bay, cánh chập chờn
Cảnh đẹp, đôi lời ta nhắn nhủ
Cứ vui cho tận, kẻo xuân tàn

(2)
Tan chầu, nao nức đón xuân
Đầu sông say khướt, chiều tàn mới thôi
Rượu nầy vay nợ đủ nơi
Bảy mươi sống thọ, mấy người gặp may
Đùa hoa, lũ bướm vờn bay
Chuồn chuồn chấm nước, cánh dài chao nghiêng
Cảnh trời thay đổi thường xuyên
Dại chi không hưởng mà quên muộn phiền

Vương Ngọc Long

XUÂN TỊCH LỮ HOÀI

Thủy lưu hoa tạ lưỡng vô tình
Tống tận đông phong quá Sở thành
Hồ điệp mộng trung gia vạn lý
Đỗ quyên chi thượng nguyệt tam canh
Cố viên thư động kinh niên tuyệt
Hoa phát xuân thôi lưỡng mấn sinh
Tự thị bất qui qui tiện đắc
Ngũ hồ yên cảnh hữu thùy tranh

Thôi Đồ

 

QUÁN TRỌ ĐÊM XUÂN

(1)
Nước cuốn vô tình rã nát hoa
Tiễn đi đông lạnh, gió ngàn xa
Mộng vàng hóa bướm, quê muôn dặm
Canh vắng quyên rền, giọng thiết tha
Đằng đẵng thư chờ, năm tận đến
Xăm xăm xuân tới, tóc phơ nhòa
Muốn về, ắt hẳn, ta về được
Sương khói hồ trong, giữ được ta ?

(2)
Vô tình nước cuốn hoa tan
Tiễn đi đông lạnh, gió ngàn bay qua
Đêm mơ hóa bướm, nhớ nhà
Đỗ quyên rền rĩ, xót xa trên cành
Vắng thư, ngày tháng trôi nhanh
Mái đầu sương điểm, xuân quanh quẩn gần
Muốn về chẳng mấy khó khăn
Ngũ hồ sương khói, dễ cầm chân ta ?


Vương Ngọc Long

 

 XUÂN DẠ BIỆT HỮU NHÂN

 

Ngân chúc thổ thanh yên
Kim tôn đối ỷ diên
Cao đường tư cầm sắt
Biệt lộ nhiễu sơn xuyên
Minh nguyệt ẩn cao thụ
Trường hà một hiểu thiên
Du du Lạc Dương đạo
Thử hội tại hà niên?

Trần Tử Ngang

 

 

TIỄN BẠN ĐÊM XUÂN

(1)
Khói xanh vờn đuốc bạc
Tiệc ngon thơm rượu nồng
Tri ân tình cầm sắt
Đường đi ngăn núi sông
Khuất vòm cây trăng sáng
Sông Ngân tỏa ánh mờ
Lạc Dương chừ muôn dặm
Gặp nhau, biết bao giờ?


(2)
Khói xanh bay, đuốc bạc vờn
Chén vàng, rượu ngọt, tiệc ngon, tiễn người
Chút tình cầm sắt khôn vơi
Chia tay, sông, biển, núi, đồi cách xa
Vòm cây ẩn bóng trăng ngà
Sông Ngân một giải sao mờ vắt ngang
Lạc Dương xa khuất dặm ngàn
Bao giờ mới gặp bạn vàng tri âm ?

Vương Ngọc Long

 

(*) Khúc-Giang: tên một con sông rất đẹp ở phía nam Trường-An, nơi danh lam thắng cảnh nổi tiếng đời Đường, dòng nước trong xanh và uốn khúc, nên được gọi là Khúc-Giang.


KHÚC GIANG TRỊ VŨ

Thành thượng xuân vân phú uyển tường
Giang đình vãn sắc tĩnh niên phương
Lâm hoa trước vũ yên chi lạc
Thủy hạnh khiên phong thúy đới trường
Long vũ tân quân thâm trú liễn
Phù dung biệt điện mạn phần hương
Hà thì thiệu thử kim tiền hội
Tạm túy giai nhân cẩm sắt bàng

Đỗ Phủ


MƯA TRÊN SÔNG KHÚC

(1)
Mây trôi lơ lửng nhẹ quanh vườn
Chiều quán bên sông bát ngát hương
Mưa đẫm hoa rừng, trôi phấn mỏng
Gió lay bèo nước, giạt muôn phương
Đoàn quân ngự giá trang nghiêm đứng
Hương khói cung đình nghi ngút xông
Lễ hội xuân vàng sao chẳng đến
Thôi mời người đẹp, hát, say cùng

(2)
Mây xuân nhè nhẹ quanh vườn
Ven sông đình quán tỏa hương ngát lừng
Mưa trôi phấn mỏng hoa rừng
Gió đưa bèo nước lưng chừng trên sông
Đoàn quân ngự giá đứng trông
Cung đình điện ngọc hương xông ngút ngàn
Chờ chi lễ hội kim tiền
Thôi cùng người đẹp, rượu, đàn, say sưa

Vương Ngọc Long


QUY ẨN

Thập niên tông tích tẩu hồng trần
Hồi thủ thanh sơn nhập mộng tần
Tử thụ túng vinh tranh cập thụy
Chu môn tuy phú bất tri bần
Sầu văn kiếm kích phù nguy chủ
Muộn thính sinh ca quát túy nhân
Huề thủ cựu thư qui cựu ẩn
Dã hoa đề điểu nhất ban xuân

Trần Phốc


VỀ QUÊ Ở ẨN

(1)
Bụi trần phủ sạch đã mười năm
Thăm thẳm non xanh gối mộng nằm
Gác tía lầu son... thèm giấc ngủ
Phù vinh phú quí... tiếc thanh bần
Phò vua gặp nạn, đời đau tủi
Hưởng thú say sưa, sống chán nhàm
Quẩy sách thong dong về cố quận
Đồi hoa chim hót thoảng hương Xuân

(2)
Cõi trần xa lánh mười năm
Non xanh gối mộng đêm nằm trăng mơ
Lầu son... giấc ngủ vật vờ
Kiếp phù vinh chẳng có cơ thanh bần
Việc triều cương lắm gian truân
Sống say sưa chỉ thêm phần chán chê
Thôi thì quẩy sách về quê
Hoa cười chim hót bốn bề hương Xuân

Vương Ngọc Long