THƠ TÌNH VƯƠNG NGỌC LONG
|
Thì cũng như một vạt nắng lấp lánh ban mai, một giọt sương sóng sánh trên chồi non lá biếc, một cơn gió hây hẩy thoảng qua song cửa, một tiếng chim non ríu rít thì thầm trong góc vườn nào đó, một chiếc lá rơi nhè nhẹ bên đường, một hạt mưa rả rích long tong trên mái, một tiếng cười rạn vỡ thủy tinh, tất cả cũng chỉ là tình cờ, ngẫu nhiên, chợt đến, chợt đi .... Nhưng trong cái vô tình đó ta đã bắt gặp nỗi xôn xao da diết, cái khắc khoải bồn chồn, cái bàng hoàng ray rứt của nỗi buồn không tên hay niềm vui nôn nao mênh mang nỗi nhớ, tất cả như nhảy múa đùa cợt trên đỉnh ngọn thời-gian, rưng rưng ký ức gọi về từ một khung trời thanh-thản, một nơi chốn xa xăm nào đó ...Phải chăng tình yêu chân thật là nguồn cảm hứng vô tận trong thi ca, là những mầm xanh nhân ái cho hạt thơ vươn mình đâm chồi nẩy lộc, những âm thanh muôn nghìn cung bậc thánh thót ngân vang từ một tâm hồn thơ đồng điệu, một trái tim thơ xao xuyến...... để vô tình biến thành hiệp-sĩ bạt kiếm giữa rừng thi . Và bất chợt một bóng dáng dịu dàng tha thướt nào đó bắt gặp trên đường đời, một hình ảnh bình dị chân quê ngập ngừng lặng lẽ, bên dòng sông bập bềnh trăng nước vơi đầy, tỏa hương thơm ngào ngạt vào khu vườn thân thiết ban sơ, hồn nhiên, lưu luyến của thuở ban đầu ai mà chẳng có ... Hãy quên đi những phiền muộn u-uẩn, những dằn vặt ưu-uất, những hờ hững cay đắng trong cõi đời hữu hạn, để độ-lượng thấy lại chính mình, chính bạn ....... trong một nơi chốn cho tâm bão lắng đọng và bình an: |