TA ĐÃ CÙNG EM

Ta đã cùng em khắp tuyến đường
Giang hồ nhấp nháp chén phong sương
Ngậm đắng cơm đời chưa phỉ chí
Dựa mỏi lưng nhau chửa chán chường

Xếp lại đời dư muôn vết nhăn
Luống tuổi cày lên vạn thớ lằn
Tóc mây bạc thếch đời khinh thạch
Chẳng tận đêm vàng đẫm gối chăn

Sát cánh đời nhau mơ ước mơ
Đầy trang mực tím tự tình thơ
Nụ cười thanh thoát ngàn âm điệu
Nhã nhạc tao đàn tơ luyến tơ

Ta đã cùng em bước ngược xuôi
Bỏ lại mây bay chớm ngậm ngùi
Bắc nhạn nam hồng tung mấy cõi
Sá chi tuyết phủ với sương vùi

Đẫu đời hệ lụy với nhiêu khê
Vẫn nỗi bâng khuâng mộng ước thề
Réo rắt hồn thơ đêm trở giấc
Bập bềnh sóng mắt ánh sao khuê

Ta dỗ dành nhau điệp khúc buồn
Mặt trời nắng gắt với mưa tuôn
Nhặt khoan, xướng hợp, sầu thăng giáng
Gói trọn tình chung mãi vắn vuông

Tít tắp rừng sâu tiếng gọi nhau
Tự cõi mù sa đến chốn đầu
Trăm năm cỏ lá lừng hương cũ
Thơm ngát tâm trường canh khắc thâu

Vẫn mãi dòng sông chẳng rẽ đôi
Vẫn cùng con nước lững lờ trôi
Cánh buồm căn gió thuyền xuôi bến
Sóng tình rạo rực cuốn bờ môi

Ta đã cùng em vướng nợ truyền
Âm thầm tĩnh lự muốn tìm quên
Bóng lú trăng mù đêm tịch mịch
Khâu vá hồn nhau múi chỉ liền

Mất mát lưu đày chốn muội mê
Phiền lụy vây quanh nghẽn lối về
Động trong tiềm thức hoang mang nhớ
Đồi cao chim hót thuở xa quê

Ta vẫn cùng em chốn cỏ hoa
Rừng thu biếc ngọc nhuốm phôi pha
Bờ vai xõa tóc ngoài hiên gió
Phủ kín ngày chung chẳng úa nhòa

Em hãy cùng ta xóa muộn phiền
Uống dòng suối ngọt thuở thiên tiên
Lên rừng hái đóa hoa mầu nhiệm
Kết lại ngày xanh chuỗi dịu hiền

Muôn phách đồng ca gõ nhịp trùng
Thanh âm vang vọng đến vô cùng
Hành trang là thuở bàn tay trắng
Hò hẹn nhau về bến thủy chung

Em vẫn cùng ta gối cỏ mòn
Quan hà quẩy nhẹ gánh con con
Mai mốt ta nằm trên biển thác
Em với vầng trăng héo héo hon ???

Vương Ngọc Long