Tôi tĩnh mặc trong ngôi nhà phế tích
Gọi đi em - căn gác trọ điêu tàn
Tôi lạ lẫm trên sắc màu giả tạo
Sau chân dung - loang lở vết hoen chàm
Đêm động giấc - trũng lòng sâu, rỉa rói
Nợ oan khiên cầm cố tự hôm nào
Hồ-tâm-tôi: ai ngồi soi bóng, thực ?
Đời nhiêu khê - đâu mộng huyễn, chiêm bao ?
Dây đọa lạc quấn hồn-tôi-trái-cấm
Dẫu E-Và hệ lụy xác xương tôi
Xin cung kính, chưa một lần trá ngụy:
Ký-sinh tôi trên ngực máu tim Người
Em hãy đến, thiên thần đôi cánh lụa
Bật diêm, ngời, thắp sáng cõi hoang tàn
Đêm Nhập-Thể, căn nhà thơm sách Ước
Gọi đi em - quán trọ tôi: Thiên-Đàng
Vinh danh Người, không một lời bôi đãi
Dù cho đời xơ xác, tả tơi, trôi
Tặng những cặp tình nhân muôn thế kỷ
Vòng-Tim-Gai, xin tầm gửi, như tôi