Mộng Đáy Hồn



High Land
Vu Thanh Hang

Em mười sáu tuổi đã yêu tôi
Tôi lớn hơn em tám tuổi trời
Em di cư vào đây tháng tám
Mùa thu ngoài ấy cũng theo xuôi

Mắt em lanh đáy trời Hoàn Kiếm
Tôi nhớ quê mình ở Bắc Giang
Hong tóc em thường mơ gió bấc
Lòng tôi, tôi vẫn để trên ngàn

Phố thị đông người xuôi gặp nhau
Nhớ rồi màu áo mẹ tôi nâu
Em ơi, xích lại gần thêm nữa
Nam Bắc cho tôi một nhịp cầu

Bao giờ đôi mắt hết bơ vơ ?
Em đọc dùm tôi một giấc mơ
Đánh mất mùa xuân trên chiến địa
Mùa xuân còn giở lại bao giờ ?

Em lại gần đây tý nữa em
Rừng xanh Bắc Cạn với Tuyên Quang
Qua cầu sim tím sương Sà Cạt
Em bảo tôi đừng nhớ hở em ?

Tôi nguyền một đời tôi yêu em
Tình tôi tôi dãi ở trên đường
Một lần chinh chiến đi qua đó
Mưa nắng bao giờ lặn vết thương ?

Em mười sáu tuổi lúc yêu tôi
Mười bốn năm rồi Hà Nội ơi !
Bao giờ tóc liễu xanh như cũ ?
Thanh bình xa biết mấy em ơi !

N.K.M.

* Tác giả, nhà văn/nhà thơ Nguyễn Hồi Thủ ("Trên Đường Về Nhớ Đầy", bản dịch "Người Trung Quốc Xấu Xí"), đã phổ biến bài thơ nầy trong thời gian du học ở Nhật, khoảng 1967, khi đã phải mơ ước một ngày mai thanh bình.