Rảnh Rỗi Dịch Thơ

HOÀNG MAI KIỀU VÃN DIỂU

Hoàng Mai kiều thượng tịch dương hồng
Hoàng Mai kiều hạ thủy lưu đông
Nguyên khí phù trầm thương hải ngoại
Tình lam thôn thổ loạn lưu trung
Đoản thoa ngư chẩm cô chu nguyệt
Trường địch đồng xuy cổ kính phong
Đại địa văn chương tùy xứ kiến
Quân tâm hà sự thái thông thông

Nguyễn Du

 NGẮM CẢNH CHIỀU TÀN TRÊN CẦU
HOÀNG MAI

Nắng chiều nhuộm đỏ cầu Mai
Dưới cầu giòng nước miệt mài trôi xuôi
Mù sương theo sóng nhấp nhô
Xa xa màu biển mờ mờ xanh xanh
Giòng trong cuồn cuộn mông mênh
Cuốn lôi hơi núi bồng bềnh xa đưa
Ông câu nằm gối áo mưa
Thuyền con lẻ bạn trôi hoài trong trăng
Thẩn thơ đôi bóng mục đồng
Tiếng tiêu thổi gió lối mòn quạnh hiu
Thương ai bóng nhỏ đường chiều
Tìm thơ trong cõi tiêu điều nhân sinh

PhạmVũ Thịnh. Sydney 10/01/97



HOÀI THỦY BIỆT HỮU

Dương Tử giang đầu dương liễu xuân
Dương hoa sầu sát độ giang nhân
Sổ thanh phong địch ly đình vãn
Quân hướng Tiêu tương ngã hướng Tần

Trịnh Cốc (? - 896?)

 
TIỄN BẠN BẾN SÔNG HOAIØ

(1)
Xanh xanh ngàn liễu bến sông Dương
Sầu chết trong màu hoa thê lương
Tiếng tiêu ai vọng vào bến đợi
Tôi hướng Tần, anh hướng Tiêu Tương

(2)
Xanh xanh dương liễu sông Dương
Màu hoa khơi những sầu-thương cảm-hoài
Bến buồn vọng tiếng tiêu ai
Người đi kẻ ở miệt mài tâm tư

PhạmVũ Thịnh. Sydney 02/11/97

 

TỪ BIỆT BẠN BẾN SÔNG HOAIØ
Trần Trọng San

Đầu bến sông Dương xanh liễu dương
Hoa dương buồn giết khách sang ngang
Sáo vang mấy tiếng, đình chiều tối
Bạn đến Tiêu Tương, tôi đến Tần


Dịch bằng thơ xưa :

Bên sông liễu mới mừng xuân (Hoa Tiên)
Thấy hoa mà lại bội phần nhớ thương
(Ngọc Kiều Lê)
Xa đưa tiếng địch lầu sương
(Vọng Phu)
Một Tần với một Tiêu Tương một trời
(Lữ Hoài Ngâm)

VĂN LÂN GIA LƯ TRANH

Bắc Đẩu hoành thiên dạ dục lan
Sầu nhân ỷ nguyệt tứ vô đoan
Hốt văn họa các Tần tranh dật
Tri thị lân gia Triệu nữ đàn
Khúc thành hư ức thanh nga liễm
Điệu cấp dao lân ngọc chỉ hàn
Ngân tỏa trùng vi thinh vị tịch
Bất như thiên khứ mộng trung khan

Từ An Trinh (727)

NGHE TIẾNG ĐÀN TRANH HÀNG XÓM

(1)
Đêm tàn Bắc Đẩu chao nghiêng
Gối trăng tâm tưởng xuôi thuyền đi hoang
Mái tây thấp thoáng cung đàn
Tuyết hoa thục nữ miên man cầm đài
Khúc băng chừng nhíu mày ngài
Điệu run nghe lạnh ngón tay ngọc hồ
Màn the thoảng chút hương mơ
Ái ân lảo đảo dật dờ chiêm bao

(2)
Đêm sao khắc lụn canh tàn
Gối trăng cho ý nghĩ đi hoang
Tiếng vọng đàn tranh từ gác vẽ
Nhà bên người đẹp dạo cung đàn
Khúc ngắt chừng cau đôi mày liễu
Điệu buồn chắc lạnh ngón tay ngoan
Bẻ khoá màn the e chẳng dễ
Đành mượn chiêm bao ấp ủ nàng

PhạmVũ Thịnh. Sydney 02/12/97


NGHE NHÀ BÊN GẢY ĐÀN TRANH
Trần Trọng San

Sao Bắc ngang trời, đêm sắp tàn
Người buồn vô cớ tựa nương trăng
Chợt nghe trên gác tranh Tần gảy
Đã biết nhà bên gái Triệu đàn
Khúc hết, mày ngài chau gợi nhớ
Điệu mau, ngón ngọc lạnh mà thương
Màn ai khóa bạc, còn chưa mở
Thà ngủ cho mơ thấy mặt nàng

NGHE NHÀ LÁNG GIỀNG GẢY ĐỜN
Bích Khê

(Thoát ý bốn câu sau)

Khúc xong luống tưởng cau mày
Lại e điệu rục lạnh tay ngọc liền
Mấy tầng khóa bạc nghe im
Thôi thà về ngủ để nhìn trong mơ

 

ĐÊM NGHE TIẾNG ĐÀN NHÀ BÊN
Lương Giang Nguyễn Tấn Phát (Tàn thu 1996)

Bắc Đẩu ngang trời, đêm tan
Người buồn dựa bóng trăng vàng bâng khuâng
Chợt nghe vẳng tiếng tranh Tần
Từ bên cô Triệu nhà gần vang cao
Khúc tàn, cứ ngỡ mày chau
Điệu mau, lại ngại lạnh đau ngón ngà
Mấy tầng trăng khóa màn hoa
Tìm vào mộng ngủ để mà gặp nhau