Thơ VƯƠNG NGỌC LONG

CHÚT TÌNH CHO ĐÀ NẴNG
(Thân tặng các bạn cũ của tôi tại trường Phan-Chu-Trinh ĐN )

 

 

Thơ
Vương Ngọc Long

MAI VỀ

Mai về ghé bến Hàn Giang
Hỏi con đò cũ ngỡ ngàng lắm không ?
Nắng tàn rơi rụng trên sông
Khói lam chiều lẩn khuất đồng cô thôn
Nhớ em Đà Nẵng sắt son
Bao năm vó ngựa chưa mòn gót xanh
Năm chày, tháng lụn trôi nhanh
Sông bồi, đất lở, ngọn ngành rau thơm
Nắng chiều trải nhẹ phơi rơm
Mây buông tóc xõa hoàng hôn chạnh lòng
Mai về ghé Động Huyền Không
Tiếng chuông khua vội sắc lòng hư vô
Gió mây, mưa nắng tình cờ
Bần thần gặp lại nỗi thờ thẫn đau
Cỏ cây chia xẻ mối sầu
Sầu chưa phai được sắc màu thời gian
Sông buồn vắng chuyến đò ngang
Gió tha phương cũng bẽ bàng phân ly
Tóc trầm hương quế Trà Mi
Để người phiêu bạt ra đi chẳng đành
Nỗi thương mấy giải Ngũ Hành
Nỗi buồn tôi nhớ biến thành mây bay ...

Vương Ngọc Long

 

QUÊ NHÀ BÃO LỤT

1-Chân trời góc bể sóng trùng dương
Mấy dặm quan san lắm đoạn trường
Đất khách mưa tuôn trời trích lệ
Quê nhà bão táp đất sầu vương
Nỗi niềm canh cánh thôn làng cũ
Tâm khúc u hoài phố viễn phương
Cánh nhạn bay về ... xin gửi gấm
Tấc lòng thốn thốn dạ thương thương ...


2-Hương Giang hỏi thử nước còn xanh ?
In bóng hình xưa cổ tháp thành ?
Vỹ Dạ kinh hoàng cơn mộng dữ
Trường Tiền trăn trở giấc năm canh
Nam Ai vọng tiếng sầu vưu oán
Thiên Mụ hồi ngân khúc ký sanh
Huế thuở Nội Thành chim hót nắng
Bây giờ nước bạc loáng mong manh ...


3-Ta tưởng như về phố cũ xưa
Lệ nhòa đôi mắt chạnh cơn mưa
Hàn Giang lụt trấn tràn cơn lũ
Đà Nẵng đời trôi ngập sóng lùa
Non Nước ngậm ngùi mây gió cuốn
Ngũ Hành tê tái khói sương đưa
Quê nghèo tang tóc đời dâu bể
Chẳng hiểu trời cao cảm biết chưa ? ?

Vương Ngọc Long (11-1999 )

 

 THOÁNG MÂY BAY

Gió đã ru chiều thiu thiu ngủ
Tóc em nồng lúa mạ đồng thơm
Mưa có buồn về thăm xóm cũ
Ướt lòng ta trĩu nặng phơi rơm
Bâng khuâng thao thức hương đồng nội
U trầm khẽ gọi tuổi vành nôi
Hương bưởi có về hôn trên tóc
Chút ngây ngô thắm dịu bờ môi
Chập chùng áo lụa dáng nàng nghiêng
Thẹn thùng em vỡ tiếng vành khuyên
Ta về ươm hạt trong mầm nắng
Khi mây còn lãng đãng bước trinh nguyên
Dáng em nhỏ gầy hoa nắng ha
Phượng hoàng về ru tiếng sơn ca
Những chùm thương nhớ, những chùm gửi
Lẽo đẽo theo về bước chân ta
Tiếng em cười tan vỡ thủy tinh
Cái tuổi hồn nhiên mấy ngõ đường
Những thoáng vu vơ, những thoáng tình
Những trời bông phấn thoáng đầy hương
Mây chiều buông xõa tóc nghiêng dài
Nắng hồng dịu ngọt thấm bờ vai
Kỷ niệm có còn trong trí nhớ ?
Hay đã bay rồi, thoáng mây bay ...

Vương Ngọc Long

TÌM TÔI

Tìm tôi cát trắng Tiên Sa
Mỹ Khê gió lộng, Sơn Chà vượn kêu
Dung dăng có những buổi chiều
Tuổi thơ tôi với cánh diều đi hoang
Tìm tôi Vận Động Chi Lăng
Tranh nhau bóng đá, tung tăng hết giờ
Nghiêm trang có buổi chào cờ
Thầy đăm chiêu đứng, tôi chờ điểm danh
Sân trường nắng nhẹ vàng hanh
Lòng tôi áo trắng quần xanh rộn ràng
Tìm tôi tô bún Nguyễn Hoàng
Cây me Bưu Điện, gốc bàng Gia Long
Ly sinh tố dốc Cầu Vòng
Đạp xe quanh quẩn nỗi lòng nhớ ai
Tìm tôi trước cổng Sao Mai
Bánh mì Thống Nhất, chè khoai Chợ Cồn
Phan Chu Trinh lớp học buồn
Nhớ em Hồng Đức chẳng buồn nhớ tôi
Tìm tôi phố thị nhỏ nhoi
Cà phê Thạch Thảo ai ngồi lặng câm
Nhớ em mái tóc cài trâm
Dáng thơ lụa mỏng âm thầm đợi mong
Hẹn nhau sân cỏ Diên Hồng
Có đêm chiếu bóng thông tin cuối tuần
Tìm tôi giữa Cổ Viện Chàm
Núp pho tượng cổ nhớ huyền sử xưa
Giữa đường lúp xúp cơn mưa
Ghé vào núp bóng sân chùa Hải Châu
Tìm tôi quán cóc bên cầu
Loanh quanh xóm nhỏ phía sau Thanh Bồ
Chiều chiều chuông đổ nhà thờ
Tháp cao tượng Chúa, tín đồ có tôi
Một lần bí tích lên ngôi
Có em ngoan đạo giữ đời thiện tâm...
Tìm tôi ghế đá Bạch Đằng
Tuổi tình nhân đợi trăng vàng bên sông
Thuyền ai lơ lửng giữa dòng
Câu hò mái đẩy cánh lòng bâng khuâng...
Tìm tôi bệnh viện Duy Tân
Trung Tâm Tiếp Huyết tinh thần thương binh
Tuổi thanh niên rất chí tình
Nghĩa tình huynh đệ, huyết tình quốc gia
Tìm tôi hăm chín tháng ba
Trái tim rã nát, hồn tha ma buồn
Sân Tòa Thị Chính mưa tuôn
Đợi khai lý lịch : kiếp tàn... tàn quân
Tìm tôi trong trại Hòa Cầm
Ngày chăm lao động, đêm nằm nhớ con
Thương mình, thương vợ còn son
Thương đau vận nước, thương mòn... ngày ra
Tìm tôi trong cõi người ta
Trong thơ ấu cũ, giữa Đà Nẵng xa
Bây chừ, phố lạ mù sa
Bụi bay xa lộ, khó mà ... tìm tôi !

Vương Ngọc Long

 

 
THE PASSING CLOUD

 The wind lulled the evening into a peaceful slumber
Her hair was ardent of fragrance like a rice field in the summer
Returning to visit an old village was the melodious rainfall
Which made the heart soak under a wet load of straw
The fresh air of a grass field dazed with restless nights
Melancholically and gently called back the cradle age's delight
The sweet scent of grapefruit kissed her silky hair
Her rosy lips imbued naivety without care
Flickering tunic silk dress - her slender appearance looked defined
Feeling humble she sung with the voice of a passerine
I returned to sow the seeds, which sprout from a sunlight bath
When the cloud still vagabond on a virgin chaste path
Her thin figure was elated like the sunflowers dancing around
The homecoming phoenix harmonized the nightingale sound
The clusters of longing and missing, entrusting earnestly
Trailing along behind my foot steps loyally
Her burst of laughter is like breaking the crystalline fantasy
The age of innocence is passing some alleys in memory
Some whizzing spans of aimlessness and some flashes of
affection
Some air is filled with the pollen scent of perfection
The evening lay loose on her long inclining hair full of esteem
Penetrating her shoulders is the rosy and sweet sunbeam
Is the lovely memory still in her remembrance of past days?
Or did it go like a passing cloud far away?

Vương Ngọc Long