MẸ

Thơ
TRANG THÚY QUỲNH
(Thầy Nguyễn-Ngọc-Thanh)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ
Vương Ngọc Long

TÂM TÌNH VỚI MẸ

Mẹ xa con không kịp vẫy tay chào
Giòng suối ngọt sữa thơm còn đọng lại
Môi hôn nồng còn vọng tiếng ca dao
Chỉ còn đây đau thương và cát bụi

Nấm mồ Mẹ chôn đầy ước mơ con
Giòng lệ xót thả trôi ngày tháng cũ
Đôi mắt buồn chôn chặt mộng vấn vương
Thân nát mục vùi chôn theo đá gỗ

Quạnh vắng giờ đây bên bờ đất khách
Con lạnh lùng nhìn trăng sáng Tầm dương
Con xót xa sao đất trời cô tịch
Cõi lòng con che dấu suốt mùa đông

Hai mươi năm tròn chưa thăm mồ Mẹ
Lời trăn trối còn văng vẳng bên tai
Cỏ úa màu ướp thơm mùi áo Mẹ
Nỗi vong niên con điên đảo cơn say

Mẹ đã xa con, xa như đất trời
Mùa xuân ơi bao giờ đến với con
Trời đất ơi ! bao giờ thấy được người
Hãy về đây ngự trị trái tim con

Phoenix, Đông 98
TRANG THÚY QUỲNH

 

 

MẸ TỪ TÂM

Ta về mở ngõ cửa Xuân
Cõi tâm bày biện hương trầm chưa tan
Buồn tôi xếp lớp hàng hàng
Rong chơi phố cũ bàng hoàng xót xa
Mẹ già tựa cửa ta bà
Tóc mây bạc trắng bay qua dặm ngàn
Lệ trời hoang phế nhân gian
Hiên sầu rêu phủ mái tàn âm dương
Mẹ ngồi dưới cội cương thường
Tiếng kinh phổ độ trong vườn tịch nhiên
Từ Tâm máu Mẹ di truyền
Phôi thai chớm nụ duyên hiền thâm căn
Mẹ về hô hấp châu thân
Dưỡng sinh mạch lạc tuần hoàn khai thông
Từ con tiếng khóc vỡ lòng
Vọng qua tâm khảm thường hằng Mẹ mang
Đường đời bát ngát thênh thang
Trái tim Từ Mẫu : hành trang vô bờ
Mẹ buồn thắp nến hư vô
Năm canh khắc khoải sững sờ đợi con
Núi sông canh cánh mỏi mòn
Ruột se hải ngoại dạ cuồng lưu vong
Mẹ trầm luân, kiếp đợi mong
Trăm con cốt nhục chung dòng cưu mang
Lặng yên hít thở gió ngàn
Thoáng thơm Quê Mẹ, hương trầm diệu vi...

Vương Ngọc Long

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

MẸ BÌNH TÂM

Nhị Hà nổi sóng phong ba
Ngựa xe lên xuống lụa là mặc ai
Gia đình gánh nặng sờn vai
Bằng chân như vại... tay dài Mẹ mang
Sớm sương mai, nắng chiều tàn
Tả tơi xuôi ngược, võ vàng ngày qua
Con gần, con ở, con xa
Trong đôi mắt Mẹ... sơn hà gang tay
Mặc cho gió đổ cành lay
Ầu ơ... nôi Mẹ con ngây thơ cười
Mặc cho mây xám đầy trời
Mẹ ru con ngủ mộng đời cho xinh
Mai rầy trôi dạt phù sinh
Tạt về nôi Mẹ, tựa mình nguyên sơ
Trái tim Mẹ, kiếp mong chờ
Trầu nhai móm mém, ầu ơ... võng đời !

Vương Ngọc Long