HUẾ VẪN NGÀN NĂM
|
|
|
|
Lời mở Tôi yêu Huế với một tình yêu lớn lao, thủy chung và dang dở. Những gì của Huế như đều có cả trong tôi : nỗi u buồn não nuột, vẻ sâu lắng đậm đà, niềm cơ cực đến xót xa, và nhất là nỗi trong trắng ngây thơ như một thuở bơ vơ vào đời . . . Yêu Huế - một tình-yêu-tim-thịt là thế, tôi vẫn chưa trọn vẹn khám phá người tình muôn thuở đó, nơi Huế và trong tôi. Nên mãi hoài tôi vẫn vọng về Huế như một mong tìm đầy ao ước, khát khao. Với tôi, Huế mang nhiều biểu tượng : màu thời gian ngan ngát, sự dang dở tàn phai, nỗi lưu lạc ngỡ ngàng của đất trời, vũ trụ và lòng người. Tôi luôn gần gũi Huế như chỉ sờ lên mái tóc đang muốn thay màu của mình, hay phát ra một vài âm thanh trọ trẹ nghe đến hài hước, nực cười, nhưng lại cũng xa cách như cả cuộc đời, số phận . . . nên vẫn thương Huế đến vô cùng, vẫn nhớ Huế đến không bao giờ thôi. Tôi chỉ còn biết kiếm tìm đôi chút nguôi ngoai trong những đường tơ lòng mình nhả ra cho Huế và xin chân thành biết ơn những nhà thơ xưa và nay - mất và còn - đã giúp tôi nói lên tiếng lòng mình . . . với Huế : |
Thầy Tôn Thất Lan với Tôi có Cái Duyên tiền định : Cái Duyên thứ nhất : Tôi và Lan trải qua 7 năm Trung Học tại trường Quốc Học. Mọi sinh hoạt văn nghệ đều có mặt Lan : Anh vừa hát hay vừa đàn Mandoline giỏi. Mọi buổi hòa nhạc của trường đều có sự hiện diện của Anh với cây đàn Mandoline nhỏ nhắn, xinh xắn. Tiếng đàn réo rắc, điêu luyện,
|
|
. Hàn Mặc Tử |
. Văn Cao Tôn Thất Lan |
Phấn trắng mơ màng trong giấc ngủ Nguyễn Ngọc Thanh |
|
Tác Phẩm đã in : - Ghé lại bên đời (Văn nghệ Châu Đốc xuất bản, 1995) Tác Phẩm sẽ in : - Từ những áng thơ hay - Phổ nhạc những bài thơ tiền chiến |
Xin trân trọng giới thiệu Nhạc Phẩm : Nhạc và Lời : Tôn-Thất Lan |