|
|

Lê Hữu Đức
1946 - 1967 (?) |
Lớp chúng tôi đã đóng góp cho cuộc chiến tranh khốc liệt Việt Nam nhiều người lính. Lê Hữu Đức đã như Kinh Kha một đi không trở lại. Anh đã tử trận ngay trong lúc bạn bè của anh còn mải mê sách đèn bài vở trong cuộc sống an lành ở thành phố.
Đức hay rủ tụi tôi : Lê Hân, Nguyễn Đức Thống, Phạm Vũ Thịnh, và đôi khi Nguyễn Phùng Duyên nữa, đi thụt bi da và đánh bóng bàn, sau giờ học hay những giờ giáo sư nghỉ bất ngờ. Đức giỏi thể thao, thụt bi da điệu nghệ, và có những cú "tiêu" bóng bàn vũ bão. Đức lại hào phóng, có lẽ là người "giàu" nhất trong đám nên hay đứng ra chi tiền bàn cho cả bọn. Đức xứng đáng trong vai trò lãnh đạo tụi tôi còn vì anh to con nhất và tuổi đời lớn hơn các anh em khác vài tháng. Đức tập thể dục thẩm mỹ đều đặn nên thân thể nở nang, các bắp thịt ngực và cánh tay nổi phồng lên rất đẹp. Thật ra thì tụi tôi đứa nào cũng đã có lần tập thể dục thẩm mỹ, chỉ khác Đức ở chỗ tụi tôi tập không đúng cách và không đều nên chỉ nở thêm phần bụng, hay tóc !
Đức to con nhưng hiền hậu, không dùng sức mạnh để áp đảo ai bao giờ. Anh là người can ngăn bạn bè khi có những đôi co, tranh chấp. Anh xốc vác, hay đứng mũi chịu sào, sẵn lòng giúp đỡ bạn bè. Đức vui tính, có nụ cười cởi mở, nhiệt tình. Đức hơi hô răng nên hay lấy tay che miệng khi cười, mà Đức lại hay cười. Thật khó quên nụ cười rạng rỡ của Đức khi đánh được một cú banh tuyệt vời ! Đức trưởng thành sớm nhất trong bọn, là người đầu tiên để ý đến các cô, và từ đó, sửa soạn kỹ mái tóc, quần áo và nhân dáng của mình. Đức người vạm vỡ mà lại viết chữ rất nhỏ và đặc biệt chữ viết của Đức nghiêng ngược lại với chiều nghiêng thông thường. Thay vì ngã chúi về phiá trước, chữ viết của anh nghiêng về phía sau lưng.
Nhà Đức ở trong cư xá Hiến Binh trên đường ra bãi biển Thanh Bình. Tụi tôi hay đến rủ Đức đi chơi, đôi khi thấy Đức đang cử tạ, ngực trần nở nang sáng bóng trong ánh nắng, và nụ cười rạng rỡ. Đức có nhiều em, em nào cũng có khuôn mặt sáng sủa và miệng cười tươi tắn dễ thương.
Tụi tôi không ai hiểu tại sao Đức lại đăng lính, và sau khi ra trường, đi trận và mất rất sớm. Trong chiến tranh Việt Nam, Lê Hữu Đức đã trở thành một anh hùng vô danh. Trong tâm tưởng của bạn bè, anh vẫn là người bạn tốt điển hình của thời cắp sách, thời của hoa phượng đỏ và lưu bút ngày xanh.
Phạm Vũ Thịnh |