Xuân Tiêu Vọng Hàn Giang

Phong xuy lạc diệp động sầu âm
Nguyệt chiếu hà lương khách tứ thâm
Hỷ vũ hỷ hoa vô hỷ sắc
Hàn Giang hàn thủy bất hàn tâm
Tha phương uẩn nộ phi nan giảm
Cố quận nhân yên bất khả tầm
Tịch mịch xuân tiêu cô đối ảnh
Hương quan bán dạ Việt thi ngâm

Hải Đà

Dịch nghĩa :

Gió thổi lá rơi vọng tiếng sầu
Trăng chiếu cầu bên sông làm khách nhớ nhà da diết
Mưa vui, hoa vui, nhưng mặt chẳng vui
Sông lạnh, nước lạnh, nhưng lòng không lạnh
Ở phương xa, nỗi sầu giận khó giảm đi
Quê cũ khói lam dễ đâu mà tìm thấy
Qụanh quẽ đêm xuân một mình thân với bóng
Nhớ nhà nửa đêm ngâm nga bài thơ Việt

Dịch thơ :
Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

1-

Lá rơi gió thổi tiếng sầu vang
Trăng chiếu cầu sông khách bẽ bàng
Mưa thuận, hoa cười, đâu sắc thắm
Lạnh sông, buốt nước, chẳng khô lòng
Tha phương uất hận nào thuyên giảm
Cố quận khói mờ há dễ trông
Quạnh quẽ đêm xuân thân với ảnh
Khuya ngâm thơ Việt nhớ quê làng

Hải Đà

2-

Lá rơi gió thổi sầu ngân
Cầu sông trăng chiếu bần thần khách xa
Mặt buồn dẫu có mưa hoa
Lạnh sông lạnh nước ... khó mà lạnh tâm
Hận sầu viễn xứ trầm ngâm
Mịt mùng cố quận khói lam khó tìm
Một mình với bóng lặng im
Nửa đêm thơ Việt vịnh ngâm nhớ nhà ...

Hải Đà

Tuesday, September 24, 2002
Thân gửi các bạn PCT,
Từ trước đến nay Hải-Đà chỉ quen dịch thơ Đường (như bạn PhạmVũ Thịnh nhà ta) ,
bây giờ thì gửi đến các bạn bài Đường Thi do HD sáng tác ... đọc cho vui ..
Thịnh và các bạn có ý-kiến gì ... xin góp ý nghe.
Thân chúc tất cả các bạn và gia đình luôn vui mạnh.
Vương Ngọc Long

Thursday, 26 September, 2002
Chu choa mệ wơi,
Nghe ông HảiĐà rủ rê tự nhiên ngứa ngứa, nhắm mắt làm đại một phát coi.
Coi xong cấm cười. Ai cười gió vô đau bụng ráng chịu.
Duyên méo

Dịch thơ :
Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

1-

Gió đưa lá vọng tiếng buồn
Trăng suông bến vắng lòng tuôn giọt sầu
Mưa hoa khôn chặn giọt châu
Lạnh lùng sông nước nỗi sầu đầy vơi
Xa quê sầu hận tơi bời
Khói lam chốn cũ phương trời xa xăm
Đêm xuân đối bóng âm thầm
Canh khuya thơ Việt ta ngâm một bài

Nguyễn Phùng Duyên

2-

Gió đưa lá cung sầu thổn thức
Bến trăng suông buốt nhức tâm can
Mưa bay hoa nở động can tràng
Sông nước lạnh lùng nao tấc dạ
Sầu hận bấy, quê hương vời vợi
Tìm đâu ra mái rạ khói lam
Đêm xuân lạnh mình ta đối bóng
Thơ Việt canh khuya bỗng vang ngâm

Nguyễn Phùng Duyên

Friday, 27 September, 2002
Long, Duyên và các bạn thân
Xin chịu là 2 bài thơ phỏng dịch của D. Méo rất đặc sắc,
T. Ròm tui cũng xin bắt chước D. Méo mà phỏng dịch bài thơ Xuân Tiêu Vọng Hàn Giang
của Hải Đà Tiên Sinh (tục gọi là Ông Đồ Long) như sau đây :

Dịch thơ :
Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

1-

Lá rụng gió đưa vọng tiếng sầu
Trăng soi bóng khách rũ bên cầu
Lòng buốt Hàn giang chìm nước lạnh
Hoa tươi không ấm nổi mưa ngâu
Đất khách giận buồn không ngớt được
Quê nhà bè bạn chẳng còn đâu
Đêm xuân ngồi một mình đối bóng
Nhớ quê thơ Việt một đôi câu

Phạm Vũ Thịnh

2-

Lá rụng gió đưa tiếng thở dài
Bên cầu lặng ngắm bóng trăng soi
Nước lạnh Sông Hàn lòng cũng lạnh
Thiết gì hoa sớm với mưa mai
Buồn giận bao năm không dứt được
Quê nhà bè bạn biết còn ai ?
Một bóng đêm xuân trên đất khách
Đôi câu thơ Việt nhớ nhung hoài

Phạm Vũ Thịnh

Wed, 09 October 2002
Tình cờ tạt qua Website do Anh làm, thấy bài Đường Thi của Hải Đà,
tôi xin mạn phép gửi Anh "bản dịch" sau:
Đào-Phụ-Hồ

Dịch thơ :
Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

Gió khua lá rụng giục sầu
Bâng khuâng trăng giãi bên cầu nhớ quê
Hoa tươi mưa mát đâu nề
Hàn Giang ghẻ lạnh lòng đê mê buồn
Giận mình mặc mạch sầu tuôn
Nơi xưa ấy liệu ai còn mất ai
Mình một bóng suốt canh dài
Nhớ nhà ngâm đỡ đôi bài Việt thi

Đào-Phụ-Hồ

Wed, 19 February, 2003
Mình có phụ họa thêm mấy bài thơ phỏng dịch của các bạn,
gởi cho các bạn đọc cho vui :
Lê Hân

Dịch thơ :
Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

1-

mạch sầu từ tiếng lá
vàng trăng gieo nhớ thương
hoa mưa vui mặt héo
sông nước lạnh lòng buồn
nổi trôi sầu khó giảm
tìm đâu sợi khói vương ?
đêm xuân lòng soi mặt
bật khúc Việt ngát hương

Lê Hân

3-

lá theo gió cuốn rụng buồn
lên cầu đạp bóng trăng thương nhớ đời
mặt đăm, hoa nở, mưa cười
dửng dưng sông nước, lòng người nao nao
tha hương sầu lớp lớp cao
quê nhà, ngọn khói...chiêm bao không thành
đêm xuân tâm ảnh cũng đành
thở thương nhớ kết khúc hành Việt ca

Lê Hân

2-

gió đẩy lá ngân những tiếng sầu
trăng tràn lan nhớ trải về đâu
mưa đùa hoa giỡn sao mặt héo
lòng chẳng như sông nước qua cầu
biền biệt cuối trời sầu ngun ngút
quê nhà sợi khói lẫn về đâu
đêm xuân mình rủ mình tâm sự
Việt khúc mênh mang nở búp sầu

Lê Hân

4-

gió thổn thức trong muôn ngàn cánh lá
theo trăng lên cầu đứng nhớ loanh quanh
mưa mơn hoa vui nở, dạ không đành
sông nước lặng nhưng lòng nghe nức nở
sầu chẳng vỡ dưới chân rời xứ sở
quê trong tim chợt vắng sợi khói lam
đêm xuân xanh nhìn ảnh thoáng mơ màng
bốn vách dậy thơm lừng thơ nước Việt

Lê Hân

Fri, 10 Jan. 2003
Dân xứ Quảng mà nghe nhắc sông Hàn thì có say cũng tỉnh !
Sông Hàn còn là nơi mà chiếc ghe nhỏ năm nào đã đưa tui xa rời quê nhà đó, anh VNL ạ.
Chính vì thế khi đọc bài thơ chữ Hán của anh, tui không thể không làm gì.
Họa cùng anh bài chữ Hán nầy thì chưa đủ sức nên thôi tui phụ anh phỏng dịch bài nầy
như để nhớ về quê hương xứ Quảng mình nghe.

Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

Gió bay lá rụng động lòng đau
Lữ khách nhìn trăng chiếu sáng cầu
Mưa thắm hoa tươi lòng trĩu muộn
Sông Hàn, nước lạnh dạ sôi sầu
Xứ người thương hận nào mờ nhạt
Quê cũ khói mờ chẳng thấy đâu
Yên ắng đêm Xuân mình với bóng
Ngâm vần thơ Việt giữa đêm thâu

Từ Đà Thành - Nguyễn Hoàng phỏng dịch