THƠ BÍCH TY
Nắng Quê Nhà

Nắng và Biển

Em pha mấy giọt biển
Vào ly chiều lênh đênh
Nên hồn anh nổi sóng
Ngày bỗng buồn mông mênh

Em pha mấy giọt nắng
Vào ly ngày trong xanh
Nên hồn anh bỗng sáng
Như nắng hiền vô biên

Xin em cho gọi nắng
Vào ly tình đôi ta
Ly yêu thương màu ấm
Như màu xanh quê nhà

(trang 9 tập Nắng Quê Nhà)

Cung Trời Xanh

Gió về cuối ngõ quạnh hiu
Lòng vô thường cũng bay theo nắng hiền
Đêm đưa trăng tới vô biên
Mây leo đỉnh núi lênh đênh đường về
Bềnh bồng giữa nắng giữa mưa
Cung trời xanh chính giữa mùa tử sinh

(trang 27 tập Nắng Quê Nhà)

Trôi Những Cơn Mưa

Có ai đó bơi thuyền qua thác lũ
Thả trôi theo dòng những vấn vương
Cho ta gởi nỗi ngậm ngùi xưa cũ
Chỉ còn em trong đêm dịu hiền

Em từ cõi xa xưa vừa đến
Giữa mùa trăng hiền dịu quê nhà
Đêm rũ áo trên sông Ngân trắng
Đêm ngạt ngào là em ngát hương hoa

(trang 76 tập Nắng Quê Nhà)

Thì Ra Tình Yêu

Thì ra em là tình yêu
Xanh xanh dìu dịu sớm chiều hát ru
Thì ra em là hồn xưa
Nghìn năm bóng quế đã vừa bao la
Thì ra tiếng hát quê nhà
Vẫn đeo với kiếp dật dờ phiêu du

(trang 85 tập Nắng Quê Nhà)